Posts Tagged ‘TeenStory’

15
Jul

Nụ hôn ngược chiều thời gian

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

Lê biết Julien khi anh hãy còn thanh niên mơ mộng tìm đến Việt Nam chỉ vì thất tình. Julien kể anh thầm yêu một cô gái gốc Việt tên “Làn Nước Mùa Thu” mà Lê đoán là Thu Thủy.

Sau khi nhận được tin cô đính hôn, Julien một mình lên đường đến Việt Nam với con tim tan nát.
Năm đó anh mới hai mươi ba tuổi, còn Lê là sinh viên năm nhất trường dược. Trong một lần đi nhà sách, Lê bắt gặp một anh chàng gầy nhom, mặc áo thun sẫm màu giản dị, đang lật những trang sách tiếng Pháp đọc say sưa.

- Chào anh! Anh là người Pháp phải không? - Không rào trước đón sau, Lê hỏi thẳng - Tôi đang học Pháp văn! Tôi muốn thực tập với anh.

- Xin chào! - anh chàng gầy nhom không nhiệt tình lắm - Tôi không thích phải nói tiếng Pháp. Tôi muốn thực tập tiếng Việt với cô.

- Cũng được, thì chúng ta cùng dạy cho nhau - Lê háo hức - Anh còn ở Sài Gòn lâu không?

- Cũng còn tùy cô có sức thu hút không! - Vẫn trả lời bằng một giọng thờ ơ, chàng người Pháp khiêu khích công khai.

Lê ngỡ ngàng nhìn người nước ngoài. Thấy bị xúc phạm, cô quay ngoắt người bỏ đi. Ra đến ngoài cửa, Lê được níu lại: “Tôi đùa thôi mà! Tôi còn ở Sài Gòn lâu lắm, chừng nào hết tiền mới về lại Pháp! Tôi tên Julien. Còn cô?”.

Chiều hôm đó, ông nội ngơ ngác thấy Lê dẫn về một “thằng Tây con”, hỏi ông có thể cho anh ta ở chung trong nhà không. Nhìn cặp mắt háo hức của Lê và lý do chính đáng muốn học giỏi Pháp văn, ông vui lòng chấp nhận nhưng thực tế hơn: “Cậu phải trả cho chúng tôi tiền ăn và tiền giặt giũ!”. Cái giá đưa ra quá “bèo” cho một căn phòng sạch sẽ. Julien hẳn đã “mở cờ trong bụng” nhưng anh còn làm bộ đi đi lại lại trong căn nhà ngăn nắp, vẻ suy nghĩ. Ông già bỏ ra ngoài sân tưới cây, để mặc cô cháu gái đang hồi hộp chờ một tiếng “đồng ý” của thằng Tây mới nhặt về. Cuối cùng, Julien nhìn hóng ra con hẻm cụt, chép miệng: “Nhà cô thích thật, ngay trung tâm mà có được một nơi yên tĩnh như vậy. Tiện cho tôi làm việc”. Gần gũi bên nhau được vài tháng, Lê chịu dạy tiếng Việt cho Julien và không ngừng thắc mắc sao anh thích Việt Nam đến mức “ăn dầm nằm dề” không mục đích cụ thể.

- Vì kiếp trước tôi người Việt - Julien cho “đáp án” - Tôi muốn dành thời giờ ở Việt Nam để làm việc…

- Việc gì? - Lê ngơ ngác - Tôi có thấy anh làm gì đâu?

- Em đi theo “ám” tôi từ sáng đến tối - Julien ấm ức - Còn thời giờ yên tĩnh đâu nữa mà làm việc?

- Nhưng mà việc gì - Lê giậm chân mất kiên nhẫn - Việc gì mới được chứ?

- Viết văn! - Julien thốt ra thú nhận.

Lê há hốc nhìn Julien. Anh bật cười, cúi đầu mắc cỡ, tự biết mình không có dáng vẻ của một nhà văn. Sau một hồi chọc ghẹo chàng “văn sĩ” đến mức anh nổi điên rượt cô chạy khắp nhà, Lê xin hứa sẽ tạo điều kiện tối đa cho anh sáng tác. “Nhưng anh phải cho tôi làm nguyên mẫu của nhân vật nữ chính!”. Julien làm bộ mếu máo: “Vậy ai còn thèm đọc truyện của tôi? Nhân vật nữ là một con ếch cái tối ngày kêu ồm ộp, tra tấn người ta điếc cả tai. Với một con ếch xấu xí có vòng mông mập ú như thế thì chỉ tên “trái lê” mới hợp. Làm sao đặt là “làn nước mùa thu” được?”. Lê phát khóc nhưng ráng trả miếng: “Như thế mới xứng với nhân vật nam là một con thằn lằn ốm tong teo!”. Sáu tháng trời bên nhau trong căn nhà vắng người nhưng ầm ĩ vì những cuộc đấu khẩu không phân thắng bại, khi Julien bị phụ huynh triệu về Pháp, anh kịp thổ lộ mình yêu Lê mất rồi. Cô đã cười gập người trước lời tỏ tình của anh chàng nhà văn chưa có một tác phẩm nào được in và cuối tháng hay nợ tiền cơm với ông nội. Khi đó, Lê hãy còn quá trẻ và Julien cũng thế.

***

Lê đi theo Julien, bước trên lối mòn xanh rợp bóng cây, càng lúc càng lên đồi cao. Thời gian quả diệu kỳ, gặp lại Julien ở Pháp sau mười năm xa cách, Lê nhận ra anh đã thay đổi hoàn toàn. Thời gian đầu lúc Julien tạm biệt ông cháu cô và ngôi nhà trống vắng ở Sài Gòn, họ hay viết cho nhau. Julien than nhớ Việt Nam quá, còn Lê rên vắng anh ngồi nhà càng thêm rộng. Nhưng rồi ai cũng phải thích nghi, những lá thư thưa dần, thảng hoặc họ mới liên lạc nhau vào những dịp đặc biệt như Giáng sinh hay lễ tết. Một tấm thiệp, vài dòng tin ngắn ngủi. Julien đã nhiều lần định trở sang Việt Nam tìm việc làm. Nhưng rồi Julien có bạn gái và cô ta không muốn sang một nước xa xôi. Năm ngoái, khi Lê báo tin ông nội đã không còn, Julien gọi về chia buồn và cho hay giờ đã trở thành phi công của một hãng hàng không nổi tiếng, anh thường đảm trách những chuyến bay giữa các nước châu Âu. Julien thú nhận vẫn không ngừng nhớ đến Việt Nam và hy vọng một ngày nào đó được bay đoạn đường dài từ Paris sang tận Sài Gòn.

Từ lúc Julien đưa Lê về nhà, anh cũng ít trao đổi với cô và xem cô như một người bạn của cả gia đình chứ không phải của riêng mình. Lê biết Julien từ mấy năm nay đã thuê một căn hộ ở cùng bạn gái tại Lyon nhộn nhịp. Anh không tiện mời cô đến nhà riêng nên dẫn về nhà cha mẹ. Anh xin nghỉ phép để có thời giờ dành cho Lê nhưng thật ra chiều nào cũng chạy xe về Lyon thăm bạn gái. Thật kỳ lạ, Lê không giận vì bị bỏ quên mà ngược lại thấy cái vẻ quan tâm đến bạn gái của Julien thật đáng yêu. Hẳn được làm bạn gái anh rất dễ chịu. Và Lê cũng bất ngờ nhận ra Julien rất tình cảm với cha mẹ và anh trai, khác với bọn thanh niên Tây ích kỷ bên này.

- Giờ em sống một mình trong căn nhà rộng sao? – Julien cất tiếng - Anh vẫn thường mong ước trở lại căn phòng trông ra vườn cây kiểng của ông nội. Ở đó anh đã viết những truyện ngắn đầu tiên…

- Anh bỏ mộng thành văn sĩ rồi sao? – Lê quay sang nhìn Julien chăm chú – Nhưng em thích anh như thế này hơn, phi công, oai thật!

Julien bật cười, anh chịu đựng ánh mắt lộ liễu của Lê xộc vào từng ngóc ngách trên cơ thể mình. Mười năm trước, Lê chẳng thể nào hình dung nổi anh chàng gầy còm chở sau yên xe đạp chiếc vali nhỏ chứa đầy sách giờ đã thay đổi kinh khủng đến như vậy. Julien trông thật tự tin với ánh mắt cương nghị, bộ ngực nở
nang căng phồng sau làn áo sơ-mi và đôi cánh tay rắn rỏi. Lê chăm chú ngắm mái tóc mềm nâu sẫm, vầng trán thông minh, đôi mắt màu hạt dẻ rất sáng, cái miệng nhỏ hơi nghiêm và chiếc cằm bạnh ra chững chạc. Julien của mười năm sau trông phong độ đến mức Lê cảm nhận rõ rệt sức hấp dẫn từ vẻ bề ngoài đàn ông của anh đang làm mình chao đảo.

- Sao anh không trở về? - Lê thì thầm - Ông nội và em đã nhắc nhiều đến anh. Giá như dạo vừa tốt nghiệp anh về Sài Gòn tìm việc gì đó…

- Nhưng em sẽ không cho vào nhà nếu dẫn theo bạn gái - Julien lắc đầu cười - Trong suốt mười năm qua, không cô bồ nào chia sẻ với anh tình yêu đối với Việt Nam cả. Lý ra anh nên có bạn gái người Việt Nam…

- Em không sống một mình nổi sau khi ông nội mất - Lê thở dài - Em ngăn nhà ra làm đôi và cho người nước ngoài thuê. Khu đó giờ sang trọng lắm…

- Hẳn khi xưa em chê anh vất vưởng không có tương lai, hằng tháng trông chờ gia đình gởi tiền qua và gầy còm xơ xác lắm? - Julien cố cười lớn nhưng giọng anh có vẻ chua chát - Anh đã yêu em biết bao nhiêu…

- Vậy hả? - Lê cười, cô chưa bao giờ tin Julien yêu mình thật sự - Ngày đó em chưa biết tình yêu là gì. Em nghĩ anh lãng mạn nên dễ yêu vậy thôi…

Julien cười vu vơ. Lê của ngày nay biết nói chuyện nhỏ nhẹ, chững chạc và duyên dáng hơn hẳn cô gái đanh đá mà Julien từng biết. Hai mươi tám tuổi, sở hữu một căn nhà trong khu vực gần trung tâm thành phố, đảm nhận vị trí cao trong một công ty nước ngoài. Julien chắc Lê có rất nhiều những ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng cô nhìn anh tư lự: “Làm sao tìm được người yêu mình không phải qua những giá trị vật chất?”.

Julien đứng lên kéo tay Lê, bảo mình nên tiếp tục lên đỉnh đồi có tượng Thánh Mẫu. Hai người song hành bên nhau, Lê để tay mình trong tay Julien. Càng lên cao đường càng khó đi nên anh phải giúp cô giữ thăng bằng. Cuối cùng hai người cũng lên được đến nơi. Julien chậm rãi hái những bông hoa dại mùa hè rồi lấy dây cỏ buộc lại thành một bó rực rỡ trao cho Lê. Từ đỉnh đồi họ nhìn xuống thành phố Saint Étienne nhỏ bé cùng những triền hoa nhấp nhô trong gió.

- Em hẳn thích loại đàn ông trụ cột gia đình? - Julien đột ngột dò hỏi - Như ba anh vậy đó? Kỹ sư, làm việc cả đời trong một nhà máy, về hưu chỉ thích làm bạn với cỏ cây. Yêu vợ, thương con, hiền lành và đáng tin cậy?

- Hồi bé em đã thích vậy - Lê thành thực - Nhưng sống không có người thân đã lâu, em trở nên quá mạnh mẽ. Em chỉ cần một người đàn ông dễ thương, biết làm cho em cười, một người tình hấp dẫn về mặt hình thức!

- Hình như em đang tả Charles, anh trai anh phải không? - Julien cười to trêu - Charles là kiến trúc sư, lãng mạn và nghệ sĩ…

- Không phải Charles - Lê chậm rãi lắc đầu - Em muốn nói người đó là… anh!

Julien có vẻ bất ngờ, hai người đang ngồi rất sát và môi họ đang gần kề bên nhau. Lê để mình bị Julien hút lấy làn môi hé mở chờ đợi. Cô hôn anh bằng tất cả đam mê của một phụ nữ trẻ trước người đàn ông quyến rũ. Nhưng Julien đang hôn Lê một cách dịu dàng như khi cô hãy còn mười tám tuổi và anh là một “văn sĩ” mộng mơ. Julien như muốn tìm về quá khứ khi họ còn quá hồn nhiên trong căn nhà rộng lớn ở Sài Gòn. Cái thời anh chẳng có chút hấp dẫn về mặt hình thức cũng không có gì bảo đảm cho cuộc sống tương lai. Thời Lê tuy đanh đá, nhưng trong sáng và ngây thơ vô cùng.

***

Cả nhà Julien đưa Lê ra ga đi Paris để hôm sau cô về lại Việt Nam. Cha anh cầm tay lái, mẹ anh ngồi kế bên, con mèo Titi trên đùi. Charles và Lê dính chặt vào nhau khi xe qua những khúc quanh chóng mặt từ ngôi làng Saint Joseph trườn dần xuống núi. Tối hôm qua Julien về Lyon với lý do bạn gái đang bệnh, hứa sáng nay sẽ đến thẳng nhà ga Saint Étienne tiễn Lê. Cô nghĩ đó chỉ là lời hứa lịch sự, anh đang muốn tránh mặt sau nụ hôn đột ngột trên đồi. Quả như Lê dự đoán, đến giờ tàu chạy Julien vẫn không xuất hiện mặc cho cha mẹ anh đang cố gắng gọi điện thoại di động một cách vô vọng. Charles giúp Lê đem chiếc vali nhỏ lên tàu. Anh thì thầm: “Khi nào anh sang Việt Nam thăm em, nhớ cho anh ở trong phòng cũ ngày trước của Julien nhé?”. Lê lắc đầu, cô ghé vào tai anh đáp: “Không, em sẽ cho anh vào phòng… của em!” rồi đẩy anh xuống trong tiếng cười nghịch ngợm. Tàu đã chuyển bánh, Lê nhìn qua cửa sổ thấy Charles mỉm cười gởi cho cô một nụ hôn gió. Lê ngồi xuống chỗ của mình, tiếc không được gặp lại Julien để nói cô vẫn để dành căn phòng đó, chỉ cho anh mà thôi.

Lê trở lại Paris, cô không trách Julien chẳng ra ga tiễn nhưng nhớ anh da diết. Hôm sau cô ra phi trường Charles De Gaules, chuẩn bị về Việt Nam, về với công việc bận rộn, về với phần nhà được ngăn đôi mà vẫn còn quá rộng cho một người cô đơn. Trước lúc vào phòng cách ly, đột ngột Lê thấy Julien đang nháo nhác đi tìm ai đó. “Anh tìm em phải không? - Lê đến bên anh hỏi - Anh từ Lyon lái xe lên tận Paris để tiễn em về Việt Nam sao?”. Julien ôm lấy Lê mừng rỡ. Anh không nói gì, hai người đứng bên nhau, tay trong tay mãi đến lúc Lê là hành khách cuối cùng phải lên máy bay. Cô hôn lên má tạm biệt Julien, nói sẽ rất mừng nếu một ngày nào đó anh lái máy bay đến Sài Gòn. “Và… nếu anh đến cùng bạn gái của mình - Lê thì thầm - Em cũng sẽ cho anh vào nhà!”. Julien nhìn sâu vào mắt cô, mỉm cười: “Cảm ơn em!”. Khi Lê bước vào bên trong, anh đột ngột nói với theo: “Hồi đó ở Sài Gòn, anh thật sự đã yêu em!”. Lê gật đầu mỉm cười: “Và lúc ở trên đồi Thánh Mẫu, em cũng…” rồi vội vã quay lưng đi.

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

TH8X theo Dương Thụy

18
Mar

Là ANH

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Là Anh

nhím con, 03/2007

Truyện này không phải của Nhím nhé, của nhím con.
http://blog.360.yahoo.com/blog-Os0u3RM1erTXS52oGvJ6YDUm6r0QGNT7?p=183

Sau một giấc ngủ trưa không dài, không mơ và không nghĩ ngợi, Bé lật chăn, chui đầu vào chiếc áo len trắng cao cổ quen thuộc, xỏ giầy và bước ra cửa, không quên chiếc khăn hồng vẫn quàng từ hồi đầu cấp III. Rồi leo lên xe đi dạo một vòng sau những ngày ủ rũ trong nhà và cố thu mình như một con ốc….

Mới mấy ngày không ra đường mà thấy nhiều thứ thay đổi quá. Mọi thứ thay đổi hay chính Bé thay đổi?…Bé cũng không biết nữa…Chỉ thấy hôm nay đi mà sao thấy cô đơn trống trải quá!! Gió đông bắc mới về hai hôm nay, nghe nói là đợt rét cuối cùng của năm.

Rời con phố quen thuộc gần nhà, Bé quẹo tay lái đi trên đường Thanh Niên… Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch được phủ lên một lớp sương chiều mờ ảo và Bé thấy mình như đang đi trong mơ vậy. Thẳng lên Yên Phụ, đường vắng quá… mộtcơn gió mạnh thổi qua làm Bé khẽ rùng mình. Kéo cao cổ áo và khăn quàng rồi thả ga cho xe đi chậm lại… Bé đã quen ngồi sau xe rồi, giừo phải tự lái một mình nên thấy thiếu một cái gì đó mà chưa thể gọi tên. Phải cố thôi!

Quảng Bá .. Phủ Tây Hồ, Bé cho xe đi thẳng; cứ miên man lướt đi, rồi khứng lại… À, bến Hàn Quốc đây mà. Giờ này sắp tối lại lạnh nên vắng vẻ. Bé thả mình theo những cơn gió. Bất chợt dừng lại, bé dựng chân chống và ngồi ngắm Hồ Tây. Trời đang tối dần. Hôm nay sao Hồ Tây lại rộng đến thế. Màn sương bao phủ mặt hồ làm cho bờ bên kia cây cối thật mờ ảo. Những ngọn sóng lăn tăn nối đuôi nhau kéo dài rồi lan ra ở nơi nào đó xa kia. Hồi trước Bé xem phim thấy ngày ta bảo: “Nếu thả hồn mình theo những con sóng thì sẽ thấy thanh thản”. Nhưng giờ Bé còn nặng lòng và bề bộn lắm. Ứ, Bé có vô tâm đâu mà quên nhanh thế được. Vô tình ánh mắt Bé bắt gặp lại hàng chữ mà ai đó nghịch ngợm đã sơn từ lúc nào : www.hihihehehaha.com. Bé chạnh lòng… Chính chỗ này mới chỉ mấy tuần trước thôi; Bé và Anh đã ngồi đây. Hôm đó cũng lạnh như hôm nay. Bé và Anh đã quyết định làm lại từ đầu với một hy vọng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn trước. Rồi những kí ức dần hiện lên một cách rõ nét…Bé nhớ gương mặt anh hôm đó, những gì anh nói hôm đó. Tất cả chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua thôi mà sao giờ thấy xa vời, tuột khỏi tầm tay… lác đác có vài đôi thanh niên đi qua… Họ cầm tay nhau cười đùa vui vẻ. Mắt họ ánh lên một niềm hạnh phúc không thể giấu… Bé cũng mỉm cười, thầm chúc họ “Mãi hạnh phúc nhé!”

Mở máy, Bé lại phóng đi như một người mất trí (có thể nói như vậy). Mặc cho trời tối dần và gió ngày một lạnh như cứa vào da thịt. Hai má Bé lạnh rát…Kệ, Bé vẫn phóng đi. Những lúc tức giận hay buồn bực, Bé thích nhất là tốc độ, lên xe và lao vút đi, bỏ lại sau lưng tất cả những lo lắng, mặc kệ cả nguy hiểm. Bé thấy mình hoá ra vẫn còn trẻ con thật.

Ngược con đươờg vừa đi, bé lại muốn đi một vòng hồ Trúc Bạch… Lạc Chính…rồi Trần Tế Xương…Phố vắng. Chỉ mình Bé với chiếc xe. Dường như con phố vắng giờ lại như dài ra thêm…Gió thổi cuốn theo cả lá vàng rơi đầy trên mặt đường…và có lẽ cả Bé nữa. một dãy quán cà phê lần lượt lướt tới rồi khuất lại sau lưng Bé. Đột nhiên…vô thức… Bé tạt vào “Lake view”.

Theo thói quen, Bé lại gọi “Cho em hai Lipton nóng”. Anh chủ quán niềm nở gật đầu rồi sau đó lại thoáng chút ngập ngừng…Bé đi một mình…hai Lipton nóng… là sao??? Lên tới nửa cầu thang, Bé liếc mắt nhìn lại: anh chủ quán vừa pha nước, vừa nhìn ra cửa như đang ngóng tìm một ai đó, một hình bóng thân quen mà đáng ra phải xuất hiện từ nãy…Bé lẳng lặng lên tầng 3…Chẳng có ai…Vài bóng đèn vàng hắt hiu ánh sáng yếu ớt nhưng cũng đủ để bé nhìn rõ mọi vật…Ngồi xuống ghế, mọi thứ vẫn vậy, bình yên, vắng lặng như nó vẫn thế. Chỉ có cuộc sống ngoài kia vẫn đang tiếp tục vòng quay và con người thay đổi lòng mình. Màu vàng tượng trưng cho sự ấm cúng nhưng sao giừo Bé thấy lạnh hơn bao giờ hết? Đợi một lúc lâu mới thấy anh chủ quán mang đồ uống lên. Đặt tách trà Lipton đang toả ra làn khói mỏng trước mặt Bé, anh nói khẽ”Mời chi!”, tách còn lại đặt ở chỗ đối diện, nhưng anh quay lại nhìn bé một cách ái ngại, chắc anh nghĩ Bé không bình thường cho lắm, rồi lằng lặng đi xuống. Bé nở một nụ cười rất nhẹ “ Quán này vẫn phục vụ chậm như hồi trước”. Ngoáy vội vàng tách trà chop vài thìa đường, Bé đưa lên miệng… Nóng… Chát xít…liệu đây có phải hương vị thật của tình yêu? Tình yêu thửơ ban đầu giản dị mà luôn đẹp. Nó làm cho người ta luôn khát khao cuộc sống, đầy nhiệt huyết, ước mơ những điều tưởng như là không thể. Rồi vì lí do nào đó, lại nói những lời cay đắng và làm cho nhau đau khổ. cuộc tình nào cũng bắt đầu bằng nhũng nụ cười và kết thúc bằng những giọt nước mắt( không phải là không có). Nước mắt chảy xuôi nhưng cũng có lúc nước mắt lại chảy ngược…

Quay sang nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn, Bé đang mong chờ gì đây? một hồi chuông tin nhắn hay một bản nhạc Bé đã cài riêng cho Anh? “I never thought dreams came true…but live shown me that they do…I know that I have something new…Everyday I love you”. Nhưng giờ tình yêu anh đã không còn dành cho Bé nữa. “Dế là khi ước mơ, nhưng khó là khi chiến đấu vì ước mơ đó”. Có phải vì Bé đã không đủ mạnh mẽ để giữ lại tình yêu cho riêng mình? … Lặng lẽ chuyển chế độ “silent” rồi từ từ nhâm nhi tách trà không cho thêm đường. Phải rồi, chỗ này đây, mới chỉ một thời gian ngắn trước, Anh và Bé vẫn ngồi bên nhau…

Trời rét, Bé nép vào vòng tay Anh… Ấm áp… Yên bình đến khó tả…Tưởng như lúc đó Bé muốn ôm trọn anh vào vòng tay vào không muốn để tuột mất Anh một giây phút nào cả… “Vào “tù” rồi anh thấy thế nào?… Thực ra đã có lúc em nghĩ nên để anh tự do thì sẽ tốt hơn…” Anh ôm Bé chặt hơn, nói như mắng yêu “Em hâm à?? Đã cố gắng vun đắp được như thế này rồi thì đi sao được, em có thả anh cũng không đi”…Rồi mắt Bé mờ dần, mọi thứ trở nên long lanh huyền ảo. Bé khóc mất rồi… Không hiểu sao Anh biết được. “ Sao lại khóc??? ở bên anh mà lại khóc à???” Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, Anh lau nước mắt cho Bé. Rồi anh hôn lên bàn tay nhỏ của Bé, hôn l
ên mái tóc của Bé…từ từ đặt lên môi Bé nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào như để nói một điều “Đừng khóc nữa em, có anh bên cạnh, sẽ chẳng còn điều gì làm em phải khóc nữa đâu”…Khí đó, với Bé, thời gian tưởng như là vĩnh cửu…

“Lake view” luôn là địa điểm hẹn của Bé và Anh , mỗi khi gặp nhau. một khoảng không gian yên tĩnh chỉ có hai người…Kỉ niệm về Anh và BÉ ở nơi này là những nụ hôn ngọt ngào tưởng như không bao giừo đứt, cùng những tiếng cười vang lên vô lo vô nghĩ. Bên Anh luôn là vậy, Bé vẫn luôn bé nhỏ trong vòng tay Anh. Bàn tay Anh gầy gầy xương xương nhưng lại ấm áp một cách lạ thường ( có thể chỉ với mình Bé thôi)…một cơn gió thổi qua, không mạnh nhưng đủ làm rối mái tóc xõa quá vai Bé. Bé đưa tay vuốt lại tóc một cách hờ hững và cảm thấy như bàn tay Anh đang lùa vào mái tóc mình hôm nào…nhẹ nhàng…đầy yêu thương…

Bỗng ai đó mở bài “I’m with you”. Bài hát của hai đứa đây mà. Vẫn nơi này, vẫn chỗ này mà sao giờ chỉ còn một mình Bé ngồi đây, không phải sống với hiện thực mà đang sống với những kỉ niệm vô thức…Bé lại cầm điện thoại. Messege, rồi Inbox, toàn tin nhắn của Anh. Ngón tay lướt trên bàn phím, Bé đọc lại tất cả…” Anh sẽ mãi bên em… MÌnh cùng cố gắng hướng tới tương lai em nhé…Anh sẽ chờ em…Anh yêu em…Anh nhớ em…” và hàng ngàn những lời yêu thương khác. Rồi Bé đột nhiên dừng lại…” Anh xin lỗi, anh và em có lẽ không thể tiếp tục được nữa, tình cảm của anh đã thay đổi, mặc dù anh rất cố gắng nhưng anh không thể… Anh xin lỗi”… Bé khẽ run lên. Đôi mắt luôn nhìn anh, tươi cười ngày trước giờ lại mọng lên nhưng sao nước mắt không thể rơi xuống. Bé đã không còn khóc được nhưng bên trong Bé, con tim lại đang rỉ máu, với một vết thương đã quá sâu. Chợt nhớ lại đoạn blog mà Bé vô tình đọc được ngày trước “ lúc bé tưởng buồn là khóc, lớn rồi mới biết buồn nhất là lúc không khóc được…Lúc bé tưởng cô đơn ở nơi đâu xa lắm, chỉ thích đến những nơi đông người; lớn rồi mới biết cô đơn ở đây, ngay trong tim… Lúc bé tưởng yêu là tất cả, lớn rồi mới biết sau yêu còn có nước mắt…” Phải, giờ là lúc Bé buồn hơn bao giờ hết. “Anh nói anh sẽ bên em mà sao giờ anh lại chọn con đường riêng cho anh…Anh nói anh sẽ bù đắp cho em sau những sai lầm trước đây của anh, vậy mà sao giờ anh lại khiến cho khoảng trống trong em còn lớn hơn trước, và sẽ không bao giừo có thể lấp đầy được nữa? Vì sao?? Vì sao??…” Những câu hỏi không lời giải đáp cứ hiện lên trong đầu Bé. Thậm chí Bé muốn hét lên thật to lên cho nguôi nhưng Bé lại không thể làm được. Bé từ từ, chậm rãi xoá từng tin nhắn của Anh còn lưu trong máy. Những dòng chữ “…nhớ…thương…yêu…”cứ dần trôi đi, nhẹ bẫng… Rồi Bé lướt những ngón tay của mìnn trên bàn phím, tơớ mục Danh bạ. Là số của Anh: “Honey…Caller Group: V.I.P…xxxx”…Options; dấu nháy dịch dần xuống…Call… Edit…và Delete…nhấn Select, Bé thấy rõ tim mình nhói lên một cái thật đâu và giờ đây chắc nó cũng đang thổn thức…Ngẩng đầu nhìn ra hồ Trúc Bạch… Trời đã tối. Đèn đường đã được bật sáng. Phía bên kia hồ, dòng người đi lại hối hả. Những ánh đèn xe lướt đi như những tia chớp. vừa xuất hiện đã lại ngay lập tức biến mất. Anh cũng vậy. Anh đến với Bé cũng thật nhanh, như một giấc mơ giữa đời thực, mông lung và huyền ảo. 3 năm liệu có phải là quá ngắn???

Đèn trên móc điện thoại nháy liên tục “lại báo sóng linh tinhđây mà”, Bé nghĩ… Không phải! Tin nhắn! Không có tên, là của Anh…” Em à, anh biết em giận anh nhưng anh không thể tiếp tục khi tình cảm đã thay đổi. Cảm ơn vì những gì em đã dành cho anh. Có lẽ anh cần một khoảng lặng cho riêng mình để suy nghĩ cề những gì đã qua. Lúc này, anh chỉ biết chúc em hạnh chúc và thành đạt trên con đường mà em đã chọn. Sống tốt em nhé”. Bé mỉm cười nhẹ, như một làn gió và nói: “Em cũng chúc anh hạnh phúc”

Bài hát đã kết thúc từ lúc nào… Bé vẫn ngồi ở đó…Chợt giật mình…Có bước chân đi lên cầu thang…Từ từ chậm rãi, có vẻ gì đó hờ hững và băn khoăn một điều không thể lí giải…Tiếng chân này…sao nghe lạ mà quen quá? rồi một dáng người gầy gầy hiện ra sau bức tường…Người chủ quán (?)…Đôi mắt Bé lại như nhoè đi…Phải rồi…Người đó…

…Là Anh

2h00’

medium

Nhím viết chuyện này dựa trên cảm xúc hoàn toàn thật. một kết thúc mở dành cho mọi người có thể viết tiếp, tuỳ thuộc vào cách hiểu và cảm nhận riêng của mỗi người. Nhím chân thành cảm ơn những ai đã kiên nhẫn đọc hết câu chuyện cho tới tận dòng này. Có gì sai sót, mọi người cứ góp ý thẳng thắn để Nhím có thể rút kinh nghiệm cho những bài viết sau được tốt hơn. (yên tâm. Không tự ái đâu;) )

22
Oct

Tình yêu thật sự

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Họ đã yêu nhau được hơn hai năm. Anh yêu văn học, thích viết và post các tác phẩm của mình lên internet, nhưng rất ít khi có người đọc, và tất nhiên, chưa nhà xuất bản hay tòa soạn nào nhận đăng những bài viết của anh. Anh cũng thích cả nhiếp ảnh. Nhưng anh yêu cô hơn tất cả mọi điều. Cô cũng yêu anh như vậy, nhưng cô rất nóng tính, và hay áp đặt ý kiến của mình đối với anh người yêu hiền lành. Anh hay nhường nhịn, lúc nào cũng muốn chiều ý cô. Và một hôm, cô lại quen việc “bắt nạt” của mình.

Cô: Sao anh lại không thể chụp ảnh cho đám cưới của bạn em? Cô ấy là bạn thân của em và cô ấy nói rằng sẽ trả tiền công xứng đáng!

Anh: Nhưng vào hôm ấy anh bận. Anh không có thời gian.

Cô: “Không có thời gian?” Anh viết ít tiểu thuyết thôi. Mấy cuốn tiểu thuyết của anh có ai đọc đâu? Viết ít thôi thì anh sẽ có đủ thời gian để làm việc khác và kiếm tiền cho chính mình.

Anh: Anh… anh tin rồi sẽ có ngày tác phẩm của anh được công nhận.

Cô: Em không quan tâm! Em chẳng biết ngày đó là bao giờ! Nhưng trước mắt anh phải chụp ảnh cho bạn em đã!

Anh: Không được

Cô: Một lần thôi cũng không được?

Anh: Không được, anh đã nói rồi mà!

Cuộc thảo luận bị bỏ lỡ. Và cô đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng: “Trong vòng 3 ngày anh phải suy nghĩ kỹ và đồng ý chụp cho bạn em, nếu không….”.

Ngày đầu tiên.

Cô không mua thức ăn sáng đến cho anh như mọi khi và cũng không gọi anh đi ăn trưa. Anh không thấy nguy lắm, vì anh vẫn có tiền và có thể tự mình lo ăn uống được.

Ngày thứ hai.

Cô lục ví anh, lấy hết tiền cất đi. Cô cũng không gọi cho anh vào buổi đêm theo thói quen. Bây giờ anh đã khá lo lắng. Anh nhắn tin, hy vọng cô sẽ chấm dứt tình trạng căng thẳng này. Nhưng cô không trả lời. “Đừng hòng em đầu hàng” - Cô nghĩ thầm - “Anh sẽ phải đồng ý giúp bạn em”.

Ngày thứ ba.

Cô đến phòng anh, nhưng không nói lời nào. Anh hỏi chuyện thì cô quay mặt đi.

Anh: Chúng ta cần nói chuyện.

Cô: Trừ phi đó là chuyện chụp ảnh cho đám cưới của bạn em, còn nếu không, em không muốn nói gì cả.

Anh: Nhưng đây là một chuyện rất quan trọng.

Cô không trả lời.

Anh: Chúng ta chia tay nhau thôi.

Cô không tin vào tai mình.

Anh: Anh…anh đã quen một cô gái….

Cô thấy đắng ngắt nơi cổ họng. Cơn giận khiến cô muốn nổ tung nhưng cô cố kiềm chế lại để nghe anh nói hết. Cô đã thấy mắt mình ươn ướt.

Anh lấy một bức ảnh trong túi ra. Đó là túi áo ngực. Hôm qua cô đã lục ví trong túi áo ngoài của anh nên không để ý. Cô thật bất cẩn, thật chủ quan!

Anh: Cô ấy là một cô gái tốt…

Cô bắt đầu thấy nước mắt chảy dài.

Anh: Tính tình cô ấy cũng tốt nữa…

Lúc này, trái tim cô như tan vỡ. Anh ấy đã để bức ảnh một cô gái khác ở ngay trái tim mình, thế mà cô vẫn tưởng anh yêu cô hơn tất cả mọi điều.

Anh: Cô ấy nói rằng cô ấy ủng hộ việc anh theo đuổi ngành văn chương…

Cô cảm thấy mình bắt đầu ghen. Cô cũng đã từng nói như vậy, nhưng cuộc sống làm cho cô thực tế hơn nên cô mới không muốn anh viết văn nữa.

Anh: Bởi vì cô ấy thật sự yêu anh.

Cô chỉ muốn đứng phắt dậy và hét lên: “Thế chẳng lẽ em không thật sự yêu anh hay sao?”.

Anh: Cho nên, anh tin rằng cô ấy sẽ không bắt anh làm những điều mà anh không muốn làm.

Lần này thì cô suy nghĩ. Cơn thịnh nộ đã nhường chỗ cho sự hối hận.

Anh: Cô ấy đây…

Anh đặt bức ảnh trước mặt cô. Nhưng cô không muốn nghe, không muốn thấy gì nữa. Cô gạt tay anh ra, đứng phắt dậy và bỏ về.

Cô nghe tiếng anh thở dài.

Đêm hôm ấy, cô mất ngủ.

Cô hối hận vì đã đối xử với anh không công bằng.

Cô không muốn ép anh làm gì nữa.

Sáng sớm hôm sau, cô chạy đến nhà anh.Anh không dậy sớm như thế bao giờ. Cô có chìa khoá. Cô tự mở được cửa. Cô thấy bức anh vẫn đặt úp lên mặt bàn. Dù sao, cô cũng muốn biết cô gái đó là ai.

Cô lật bức ảnh lên.

Đó là một bức ảnh của cô. Anh đã chụp cô. Rất xinh đẹp.

Cô cúi xuống, thấy anh vẫn đang ngủ. Cô hôn nhẹ lên má anh.

Anh mỉm cười. Anh chỉ giả vờ ngủ mà thôi….

22
Oct

Hơi bị yêu anh

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

412f2.jpg

Em thề, em sẽ chẳng bao giờ dám nói điều gì cho cái Nam Chi biết nữa. Em thề, em thề thật đấy! Nó làm em ê ẩm mặt mày, nó làm em hơi bị nguợng chưa kìa khi nó nói toáng lên với anh là em thích anh. Mà đâu phải chỉ có mình anh ở đó kia chứ? Nguyên cả một “xiên người” cỡ xấp xỉ một tá. Hơi bị đông, mà toàn những kẻ đang khô héo thời sự, chực chờ một thông tin âm ấm đủ để nhâm nhi giết thời gian trong giờ nghỉ giữa buổi. Ngay từ hôm đầu bước chân vào lớp, em đã đặt anh vào tầm ngắm của mình. Đầu tiên chỉ là ngấm ngầm ngắm anh từ đằng sau, len lén nhìn anh từ một góc khuất. Rồi mạnh dạn hơn, em cố tình đi qua anh để hứng chút giọng nói, tiếng cười của anh làm vốn. Cho đến hôm kia, sau hai tháng học chung, em đã dùng chiếc mobile của mình, chụp trộm anh. Em add ảnh anh vào số máy bàn của nhà em, để thỉnh thoảng, nhớ anh, em lấy máy bàn gọi vào mobile. Khuôn mặt anh sẽ hiện lên, như thể anh đang gọi em vậy. Em giữ bí mật đó được hơn hai tháng nữa thì bị lộ. Hôm đó em đang ngồi buôn chuyện với cái Nam Chi, mẹ gọi, tất nhiên, bằng máy cố định ở nhà. Và khuôn mặt anh hiện lên. Em rất vô tư, bảo: “Mày ngó xem, ai gọi tao vậy, Nam Chi?”. Và trời ạ, nó rú lên: “Mặt thì rõ là mặt của đồng chí Tri lớp mình nhưng tên thì… mày đặt đồng chí ấy là gì thế này?” Em nhào ra, vồ lấy chiếc mobile. Chắc mặt em và con tôm luộc lúc này chẳng khác tí mấy. Em vẫn để tên cho số máy nhà là My home. Nam Chi chưa bao giờ là đứa hiền lành và biết điều cả. Nó tra em. Thiếu đường là nó dùng nhục hình để bắt em phải khai nhận. Tại sao Tri lại được gọi là My home. Tại sao mẹ em lại dùng máy của Tri để gọi điện cho em. Nó đe dọa sẽ không từ một thủ đoạn nào để bắt em phải khai nhận. Và nếu đúng là em và anh đã yêu nhau lén lút trong suốt bốn tháng qua, mỗi ngày trong thời gian đó, nó sẽ phạt em một trăm cái nhéo. Vị chi là em sẽ bị cả thảy là 12000 cái nhéo. Em không còn cách nào khác là phải thuật lại toàn bộ câu chuyện. Nghe xong, nó đã xử sự với em như anh đã thấy đó. Em ngượng đến muốn độn thổ nhưng vẫn kịp hả hê vì không phải che giấu tình cảm của mình nữa. Anh lúc đó cười toe toét trông hơi bị yêu đấy! Anh nói gì nhỉ? À, anh nói: “Đồng ý, mời cà fê miễn phí đến khi nào hết thích anh thì thôi, chịu không?”. Không lẽ lúc đó em lại bảo anh mời em ngay đi?

Sau lần đó, em chủ động nhắn tin vào máy anh kì kèo rằng em đang thèm cà fê miễn phí. Anh gọi lại, hẹn. Buổi cà fê đầu tiên ấy, em đã cố căng hết cả người lên để giấu đi sự lúng túng và loạn nhịp của trái tim mình khi ngồi đối diện với anh. Cuối buổi, em đòi share. Với lý do: cái Nam Chi nói linh tinh thôi, em chỉ muốn làm bạn với anh. Khi nào em thích anh, em sẽ để anh trả tiền cà fê sau. Anh đồng ý, còn bảo: Muốn đo tình cảm của em với anh thế nào thì chắc cứ rủ em đi uống cà fê là biết thôi nhỉ? Cũng hay! Đâu phải cái gì cũng có thể nói huỵch toẹt ra là được đâu, phải không anh?

Em và anh đã thân nhau được nhiều hơn nhưng tuyệt nhiên, cả hai đều ái ngại tụi lớp (sau khi bị cái Nam Chi hét toáng lên “anh Tri ơi, cái Khuê nó thích anh lắm” thì cả lớp bây giờ cứ liên tục trêu chọc em và anh). Ngồi ngay đằng sau anh nhưng hai đứa trong giờ cứ nhắn tin cho nhau liên tục. Những câu chuyện sâu dần vào cuộc sống riêng của hai đứa. Cho đến một hôm, anh gọi điện cho em, anh bảo anh chán đời. Em rất lo lắng. Gần 100 tin nhắn từ 10h30’ tối đến tận gần 3h sáng để em biết rằng anh và bạn gái của anh đang trục trặc. Cô ấy và anh ngày càng trở nên xa lạ. Dường như cô ấy đã hết yêu anh. Cô ấy từ chối những tối thứ 7 đi chơi cùng anh với lý do bận việc nhà, đi làm thêm, đi dạy gia sư… Nhưng anh biết, cô ấy không muốn đi chơi với anh. Đã gần 3 tháng nay, anh và cô ấy không có nổi dù một chữ K lên má nhau. Em khi đó, tuyệt nhiên, không hề buồn hay ghen hay một thứ cảm xúc nào đó tương tự khi biết người mình yêu đang yêu một người khác. Em chỉ lo lắng cho anh, em không muốn anh buồn và suy sụp như thế.

Liên tiếp một tuần sau đó, anh xin nghỉ học. Chỉ có em là biết lý do. Em mang bài học ở lớp cùng trăm thứ bà dằn với mong muốn để anh vui lên ở nhà anh. Mỗi ngày, từ 12h30 sau khi tan học ở trường đến tận 4h chiều. Cứ ngồi trên phòng anh. Lúc thì đọc sách cho anh nghe, khi thì xem phim với anh. Chép lại bài cho anh. Hoặc chỉ là đọc sách trong khi anh nằm ngủ. Tối tối, anh qua đón em đi cà phê cà pháo. Có hôm đi hát. Lại có hôm thì lên cầu Chương Dương hóng gió. Cứ thế, một tuần trời. Em có cảm giác như chúng mình yêu nhau vậy, em không dám bộc lộ quá nhiều cảm xúc của mình. Em chôn chặt tình càm đó váo đáy lòng. Vẫn vờ rất vô tư. Như một cô em gái ngoan. Em nhập vai đạt đến nỗi em ôm anh mà anh vẫn ngờ rằng cô em gái ruột anh ôm anh. Đạt đến nỗi anh chẳng nề hà bất cứ điều gì kể cả việc em than lạnh, em chui vào chăn nằm ôm anh, rúc đầu vào ngực anh. Em hồn nhiên vờ mà như thật. Anh khờ lắm! Anh chẳng biết gì cả.

Sau tuần đó, căn bản mà nói thì em hạnh phúc nhưng thực sự mà nói thì em bắt đầu linh tính đến một kết cục không có hậu cho quan hệ chúng ta. Em linh cảm rằng anh đã không hề biết em yêu anh đến chừng nào. Em sợ những nụ hôn lên trán em từ anh. Em sợ cả những cái cầm tay của anh. Dường như tình cảm đó chân thành như một người anh trai với một cô em gái. Không vẩn gợn. Và em buộc phải khác đi, phải chứng minh tình cảm của chúng ta không phải là anh em mà phải là….

Bắt đầu bằng việc em cố tình để anh trả tiền cà phê. Nhưng anh lại không để ý, anh bảo: “5000 đồng một cốc cà phê anh trả cho em thay cho phí tư vấn đấy nhé!”. Không lẽ em phải hét lên với anh rằng: Không! Mà là anh đang thực hiện lời tuyên bố của anh – trả cà phê miễn phí cho đến chừng nào em hết thích anh. Vâng! Em đang thích anh đấy!

Thua keo này ta bày keo khác, em đổi chiến thuật kể cho anh nghe về gia đình nhỏ em mong muốn trong tương lai, nơi có người đàn ông giống anh như tạc. Vậy mà anh lại kể cho em nghe và mơ ước mà anh và cô ấy đã từng trong một buổi chiều bên nhau cùng tưởng tượng. Em cay xè mắt. Em lại nỗ lực tấn công bằng đủ mọi cách khác. Chỉ là không trực tiếp nói: Em yêu anh. Nhưng mọi nỗ lực ấy đều chỉ loay hoay và rơi vào bế tắc. Anh vẫn rất chân thành, ân cần và chu đáo với em, nhưng chỉ như một người anh trai. Đêm nào anh cũng nhắn tin chúc em ngủ ngon, sáng nào em cũng nhận được lời chào buổi sáng. Nhưng tất cả chỉ như một người anh trai. Em bắt đầu mệt mỏi với những cuộc tấn công thất bại. Nhưng em không ngừng được khát khao muốn trở thành người yêu của anh. Cái Nam Chi không biết. Nó tưởng rằng em và anh say nắng với nhau. Nó tế nhị, luôn rút lui khi có anh bên em. Điều đó càng khiến em cô đơn hơn. Em thực sự cảm thấy cô đơn. Lòng em đặc quánh hết cả lại. Em không biết mình phải làm gì đây nữa. Thế rồi, trong lúc bồng bột nhất, em quyết định xóa hết tin nhắn của anh, xóa số điện thoại và quyết định tránh mặt anh. Em chạy trốn.

Nam Chi phát hiện ra điều bất thường ở em. Và em òa khóc khi kể được ra những ẩn ức trong lòng em suốt những ngày qua. Nó gào lên: “Sao mày không nói thẳng với anh ấy? Tại sao không nói thẳng?” Người ngoài cuộc thì bao giờ chả khuyên là nên thẳng thắn. Nhưng khi mà đã biết câu trả lời rồi thì có nói ra cũng vô ích thôi.

Cái Nam Chi luôn là cái Nam Chi. Nó lên tận nhà anh và bắt đầu ầm ĩ lên. Em sẽ không ra gặp anh đâu nếu không phải vì chuyện này. Em buộc phải gặp anh.

- Nam Chi hiểu sai tình cảm của anh em mình phải không em?

- Vâng! Một phần anh ạ!

- Sao lại một phần? Chẳng lẽ anh đã làm sai điều gì? Chẳng lẽ anh đã không làm tròn bổn phận người anh trai của em? Anh không giấu em bất cứ điều gì, anh luôn nói thẳng, thật những gì anh nghĩ. Thật lòng, em còn hơn cả em gái ruột của anh.

- Vâng! Anh không sai, mà em sai.

- Em sai? Em đã làm điều gì sai? Anh thật sự không biết em sai ở đâu. Em luôn đối xử với anh hơn cả một người em ruột thịt. Anh thực sự không một lời than phiền nào cả.

- Không! Em không phải là em gái anh.

- Đâu có đâu! Em đã làm rất tốt mà! Anh nói thật, anh luôn cảm thấy may mắn vì có em, cô em gái cho dù không cùng máu mủ mà tình cảm và quan tâm hơn cả anh em ruột.

Em òa khóc. Cho đến cả lúc này, em vẫn không thể nói ra được với anh rằng em rất yêu anh. Chỉ có thể tiếp tục cùng anh share tiền trả buổi cà phê này.

Hà Nội, tháng 1/2006
Hoàng Anh Tú