Posts Tagged ‘Nhím’

27
Jul

You were my everything.

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

http://streamer.soundclick.com/jarry_DL/16/02/freemp3/popcorn69+youweremyever…

Song I liked that i recommended.

[Talking] This goes out to someone that was
Once the most important person in my life
I didn’t realize it at the time
I can’t forgive myself for the way I treated you so
I don’t really expect you to either
It’s just… I don’t even know
Just listen…

You’re the one that I want, the one that I need
The one that I gotta have just to succeed
When I first saw you, I knew it was real
I’m sorry about the pain I made you feel

That wasn’t me; let me show you the way
I looked for the sun, but it’s raining today
I remember when I first looked into your eyes
It was like God was there, heaven in the skies

I wore a disguise ’cause I didn’t want to get hurt
But I didn’t know I made everything worse
You told me we were crazy in love
But you didn’t care when push came to shove

If you loved me as much as you said you did
Then you wouldn’t have hurt me like I ain’t shit
Now you pushed me away like you never even knew me
I loved you with my heart, really and truly

I guess you forgot about the times that we shared
When I would run my fingers through your hair
Late nights, just holding you in my arms
I don’t know how I could do you so wrong

I really wanna show you I really need to hold you
I really wanna know you like no one could else know you
You’re number one, always in my heart
And now I can’t believe that our love is torn apart

Chorus
I need you and
I miss you and
I want you and

I love you ‘cause
I wanna hold you,
I wanna kiss you
You were my everything
And I really miss you [2x]

I knew you gonna sit and play this with your new man
And then sit and laugh as you’re holding his hand
The thought of that just shatters my heart
It breaks in my soul and it tears me apart

At times we was off I was scared to show you
Now I wanna hold you until I can’t hold you
Without you, everything seems strange
Your name is forever planted in my brain

Damn it, I’m insane,
Take away the pain
Take away the hurt
Baby, we can make it work

What about when you
Looked into my eyes
Told me you loved me
As you would hugged me

I guess everything you said was a lie
I think about it, it brings tears to my eyes
Now I’m not even a thought in your mind
I can see clearly, my love is not blind

Chorus
I need you and
I miss you and
I want you and
I love you ‘cause
I wanna hold you,
I wanna kiss you
You were my everything
And I really miss you [2x]

[Talking] I just wish everything could have turned out differently
I had a special feeling about you
I thought maybe you did too
You would understand, but…
No matter what, you’ll always be in my heart
You’ll always be my baby

Our first day, it seemed so magical
I remember all the time that I had with you
Remember when you first came to my house?
You looked like an angel wearing that blouse

We hit it off, I knew it was real
But now I can’t take all the pain that I feel
Reach in your heart, I know I’m still there
I don’t wanna hear that you no longer care

Remember the times? Remember when we kissed?
I didn’t think you would ever do me like this
I didn’t think you’d wanna see me depressed
I thought you’d be there for me, this I confess

You said you were my best friend, was that a lie?
Now I’m nothing to you, you’re with another guy
I tried, I tried, I tried, and I’m trying
Now on the inside it feels like I’m dying

Chorus
I need you and
I miss you and
I want you and
I love you ‘cause
I wanna hold you,
I wanna kiss you
You were my everything
And I really miss you [2x]

[Talking] And I do miss you
I just thought we were meant to be
I guess now, we’ll never know
The only thing I want is for you to be happy
Whether it be with me, or without me
I just want you to be happy

15
Jul

Nụ hôn ngược chiều thời gian

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

Lê biết Julien khi anh hãy còn thanh niên mơ mộng tìm đến Việt Nam chỉ vì thất tình. Julien kể anh thầm yêu một cô gái gốc Việt tên “Làn Nước Mùa Thu” mà Lê đoán là Thu Thủy.

Sau khi nhận được tin cô đính hôn, Julien một mình lên đường đến Việt Nam với con tim tan nát.
Năm đó anh mới hai mươi ba tuổi, còn Lê là sinh viên năm nhất trường dược. Trong một lần đi nhà sách, Lê bắt gặp một anh chàng gầy nhom, mặc áo thun sẫm màu giản dị, đang lật những trang sách tiếng Pháp đọc say sưa.

- Chào anh! Anh là người Pháp phải không? - Không rào trước đón sau, Lê hỏi thẳng - Tôi đang học Pháp văn! Tôi muốn thực tập với anh.

- Xin chào! - anh chàng gầy nhom không nhiệt tình lắm - Tôi không thích phải nói tiếng Pháp. Tôi muốn thực tập tiếng Việt với cô.

- Cũng được, thì chúng ta cùng dạy cho nhau - Lê háo hức - Anh còn ở Sài Gòn lâu không?

- Cũng còn tùy cô có sức thu hút không! - Vẫn trả lời bằng một giọng thờ ơ, chàng người Pháp khiêu khích công khai.

Lê ngỡ ngàng nhìn người nước ngoài. Thấy bị xúc phạm, cô quay ngoắt người bỏ đi. Ra đến ngoài cửa, Lê được níu lại: “Tôi đùa thôi mà! Tôi còn ở Sài Gòn lâu lắm, chừng nào hết tiền mới về lại Pháp! Tôi tên Julien. Còn cô?”.

Chiều hôm đó, ông nội ngơ ngác thấy Lê dẫn về một “thằng Tây con”, hỏi ông có thể cho anh ta ở chung trong nhà không. Nhìn cặp mắt háo hức của Lê và lý do chính đáng muốn học giỏi Pháp văn, ông vui lòng chấp nhận nhưng thực tế hơn: “Cậu phải trả cho chúng tôi tiền ăn và tiền giặt giũ!”. Cái giá đưa ra quá “bèo” cho một căn phòng sạch sẽ. Julien hẳn đã “mở cờ trong bụng” nhưng anh còn làm bộ đi đi lại lại trong căn nhà ngăn nắp, vẻ suy nghĩ. Ông già bỏ ra ngoài sân tưới cây, để mặc cô cháu gái đang hồi hộp chờ một tiếng “đồng ý” của thằng Tây mới nhặt về. Cuối cùng, Julien nhìn hóng ra con hẻm cụt, chép miệng: “Nhà cô thích thật, ngay trung tâm mà có được một nơi yên tĩnh như vậy. Tiện cho tôi làm việc”. Gần gũi bên nhau được vài tháng, Lê chịu dạy tiếng Việt cho Julien và không ngừng thắc mắc sao anh thích Việt Nam đến mức “ăn dầm nằm dề” không mục đích cụ thể.

- Vì kiếp trước tôi người Việt - Julien cho “đáp án” - Tôi muốn dành thời giờ ở Việt Nam để làm việc…

- Việc gì? - Lê ngơ ngác - Tôi có thấy anh làm gì đâu?

- Em đi theo “ám” tôi từ sáng đến tối - Julien ấm ức - Còn thời giờ yên tĩnh đâu nữa mà làm việc?

- Nhưng mà việc gì - Lê giậm chân mất kiên nhẫn - Việc gì mới được chứ?

- Viết văn! - Julien thốt ra thú nhận.

Lê há hốc nhìn Julien. Anh bật cười, cúi đầu mắc cỡ, tự biết mình không có dáng vẻ của một nhà văn. Sau một hồi chọc ghẹo chàng “văn sĩ” đến mức anh nổi điên rượt cô chạy khắp nhà, Lê xin hứa sẽ tạo điều kiện tối đa cho anh sáng tác. “Nhưng anh phải cho tôi làm nguyên mẫu của nhân vật nữ chính!”. Julien làm bộ mếu máo: “Vậy ai còn thèm đọc truyện của tôi? Nhân vật nữ là một con ếch cái tối ngày kêu ồm ộp, tra tấn người ta điếc cả tai. Với một con ếch xấu xí có vòng mông mập ú như thế thì chỉ tên “trái lê” mới hợp. Làm sao đặt là “làn nước mùa thu” được?”. Lê phát khóc nhưng ráng trả miếng: “Như thế mới xứng với nhân vật nam là một con thằn lằn ốm tong teo!”. Sáu tháng trời bên nhau trong căn nhà vắng người nhưng ầm ĩ vì những cuộc đấu khẩu không phân thắng bại, khi Julien bị phụ huynh triệu về Pháp, anh kịp thổ lộ mình yêu Lê mất rồi. Cô đã cười gập người trước lời tỏ tình của anh chàng nhà văn chưa có một tác phẩm nào được in và cuối tháng hay nợ tiền cơm với ông nội. Khi đó, Lê hãy còn quá trẻ và Julien cũng thế.

***

Lê đi theo Julien, bước trên lối mòn xanh rợp bóng cây, càng lúc càng lên đồi cao. Thời gian quả diệu kỳ, gặp lại Julien ở Pháp sau mười năm xa cách, Lê nhận ra anh đã thay đổi hoàn toàn. Thời gian đầu lúc Julien tạm biệt ông cháu cô và ngôi nhà trống vắng ở Sài Gòn, họ hay viết cho nhau. Julien than nhớ Việt Nam quá, còn Lê rên vắng anh ngồi nhà càng thêm rộng. Nhưng rồi ai cũng phải thích nghi, những lá thư thưa dần, thảng hoặc họ mới liên lạc nhau vào những dịp đặc biệt như Giáng sinh hay lễ tết. Một tấm thiệp, vài dòng tin ngắn ngủi. Julien đã nhiều lần định trở sang Việt Nam tìm việc làm. Nhưng rồi Julien có bạn gái và cô ta không muốn sang một nước xa xôi. Năm ngoái, khi Lê báo tin ông nội đã không còn, Julien gọi về chia buồn và cho hay giờ đã trở thành phi công của một hãng hàng không nổi tiếng, anh thường đảm trách những chuyến bay giữa các nước châu Âu. Julien thú nhận vẫn không ngừng nhớ đến Việt Nam và hy vọng một ngày nào đó được bay đoạn đường dài từ Paris sang tận Sài Gòn.

Từ lúc Julien đưa Lê về nhà, anh cũng ít trao đổi với cô và xem cô như một người bạn của cả gia đình chứ không phải của riêng mình. Lê biết Julien từ mấy năm nay đã thuê một căn hộ ở cùng bạn gái tại Lyon nhộn nhịp. Anh không tiện mời cô đến nhà riêng nên dẫn về nhà cha mẹ. Anh xin nghỉ phép để có thời giờ dành cho Lê nhưng thật ra chiều nào cũng chạy xe về Lyon thăm bạn gái. Thật kỳ lạ, Lê không giận vì bị bỏ quên mà ngược lại thấy cái vẻ quan tâm đến bạn gái của Julien thật đáng yêu. Hẳn được làm bạn gái anh rất dễ chịu. Và Lê cũng bất ngờ nhận ra Julien rất tình cảm với cha mẹ và anh trai, khác với bọn thanh niên Tây ích kỷ bên này.

- Giờ em sống một mình trong căn nhà rộng sao? – Julien cất tiếng - Anh vẫn thường mong ước trở lại căn phòng trông ra vườn cây kiểng của ông nội. Ở đó anh đã viết những truyện ngắn đầu tiên…

- Anh bỏ mộng thành văn sĩ rồi sao? – Lê quay sang nhìn Julien chăm chú – Nhưng em thích anh như thế này hơn, phi công, oai thật!

Julien bật cười, anh chịu đựng ánh mắt lộ liễu của Lê xộc vào từng ngóc ngách trên cơ thể mình. Mười năm trước, Lê chẳng thể nào hình dung nổi anh chàng gầy còm chở sau yên xe đạp chiếc vali nhỏ chứa đầy sách giờ đã thay đổi kinh khủng đến như vậy. Julien trông thật tự tin với ánh mắt cương nghị, bộ ngực nở
nang căng phồng sau làn áo sơ-mi và đôi cánh tay rắn rỏi. Lê chăm chú ngắm mái tóc mềm nâu sẫm, vầng trán thông minh, đôi mắt màu hạt dẻ rất sáng, cái miệng nhỏ hơi nghiêm và chiếc cằm bạnh ra chững chạc. Julien của mười năm sau trông phong độ đến mức Lê cảm nhận rõ rệt sức hấp dẫn từ vẻ bề ngoài đàn ông của anh đang làm mình chao đảo.

- Sao anh không trở về? - Lê thì thầm - Ông nội và em đã nhắc nhiều đến anh. Giá như dạo vừa tốt nghiệp anh về Sài Gòn tìm việc gì đó…

- Nhưng em sẽ không cho vào nhà nếu dẫn theo bạn gái - Julien lắc đầu cười - Trong suốt mười năm qua, không cô bồ nào chia sẻ với anh tình yêu đối với Việt Nam cả. Lý ra anh nên có bạn gái người Việt Nam…

- Em không sống một mình nổi sau khi ông nội mất - Lê thở dài - Em ngăn nhà ra làm đôi và cho người nước ngoài thuê. Khu đó giờ sang trọng lắm…

- Hẳn khi xưa em chê anh vất vưởng không có tương lai, hằng tháng trông chờ gia đình gởi tiền qua và gầy còm xơ xác lắm? - Julien cố cười lớn nhưng giọng anh có vẻ chua chát - Anh đã yêu em biết bao nhiêu…

- Vậy hả? - Lê cười, cô chưa bao giờ tin Julien yêu mình thật sự - Ngày đó em chưa biết tình yêu là gì. Em nghĩ anh lãng mạn nên dễ yêu vậy thôi…

Julien cười vu vơ. Lê của ngày nay biết nói chuyện nhỏ nhẹ, chững chạc và duyên dáng hơn hẳn cô gái đanh đá mà Julien từng biết. Hai mươi tám tuổi, sở hữu một căn nhà trong khu vực gần trung tâm thành phố, đảm nhận vị trí cao trong một công ty nước ngoài. Julien chắc Lê có rất nhiều những ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng cô nhìn anh tư lự: “Làm sao tìm được người yêu mình không phải qua những giá trị vật chất?”.

Julien đứng lên kéo tay Lê, bảo mình nên tiếp tục lên đỉnh đồi có tượng Thánh Mẫu. Hai người song hành bên nhau, Lê để tay mình trong tay Julien. Càng lên cao đường càng khó đi nên anh phải giúp cô giữ thăng bằng. Cuối cùng hai người cũng lên được đến nơi. Julien chậm rãi hái những bông hoa dại mùa hè rồi lấy dây cỏ buộc lại thành một bó rực rỡ trao cho Lê. Từ đỉnh đồi họ nhìn xuống thành phố Saint Étienne nhỏ bé cùng những triền hoa nhấp nhô trong gió.

- Em hẳn thích loại đàn ông trụ cột gia đình? - Julien đột ngột dò hỏi - Như ba anh vậy đó? Kỹ sư, làm việc cả đời trong một nhà máy, về hưu chỉ thích làm bạn với cỏ cây. Yêu vợ, thương con, hiền lành và đáng tin cậy?

- Hồi bé em đã thích vậy - Lê thành thực - Nhưng sống không có người thân đã lâu, em trở nên quá mạnh mẽ. Em chỉ cần một người đàn ông dễ thương, biết làm cho em cười, một người tình hấp dẫn về mặt hình thức!

- Hình như em đang tả Charles, anh trai anh phải không? - Julien cười to trêu - Charles là kiến trúc sư, lãng mạn và nghệ sĩ…

- Không phải Charles - Lê chậm rãi lắc đầu - Em muốn nói người đó là… anh!

Julien có vẻ bất ngờ, hai người đang ngồi rất sát và môi họ đang gần kề bên nhau. Lê để mình bị Julien hút lấy làn môi hé mở chờ đợi. Cô hôn anh bằng tất cả đam mê của một phụ nữ trẻ trước người đàn ông quyến rũ. Nhưng Julien đang hôn Lê một cách dịu dàng như khi cô hãy còn mười tám tuổi và anh là một “văn sĩ” mộng mơ. Julien như muốn tìm về quá khứ khi họ còn quá hồn nhiên trong căn nhà rộng lớn ở Sài Gòn. Cái thời anh chẳng có chút hấp dẫn về mặt hình thức cũng không có gì bảo đảm cho cuộc sống tương lai. Thời Lê tuy đanh đá, nhưng trong sáng và ngây thơ vô cùng.

***

Cả nhà Julien đưa Lê ra ga đi Paris để hôm sau cô về lại Việt Nam. Cha anh cầm tay lái, mẹ anh ngồi kế bên, con mèo Titi trên đùi. Charles và Lê dính chặt vào nhau khi xe qua những khúc quanh chóng mặt từ ngôi làng Saint Joseph trườn dần xuống núi. Tối hôm qua Julien về Lyon với lý do bạn gái đang bệnh, hứa sáng nay sẽ đến thẳng nhà ga Saint Étienne tiễn Lê. Cô nghĩ đó chỉ là lời hứa lịch sự, anh đang muốn tránh mặt sau nụ hôn đột ngột trên đồi. Quả như Lê dự đoán, đến giờ tàu chạy Julien vẫn không xuất hiện mặc cho cha mẹ anh đang cố gắng gọi điện thoại di động một cách vô vọng. Charles giúp Lê đem chiếc vali nhỏ lên tàu. Anh thì thầm: “Khi nào anh sang Việt Nam thăm em, nhớ cho anh ở trong phòng cũ ngày trước của Julien nhé?”. Lê lắc đầu, cô ghé vào tai anh đáp: “Không, em sẽ cho anh vào phòng… của em!” rồi đẩy anh xuống trong tiếng cười nghịch ngợm. Tàu đã chuyển bánh, Lê nhìn qua cửa sổ thấy Charles mỉm cười gởi cho cô một nụ hôn gió. Lê ngồi xuống chỗ của mình, tiếc không được gặp lại Julien để nói cô vẫn để dành căn phòng đó, chỉ cho anh mà thôi.

Lê trở lại Paris, cô không trách Julien chẳng ra ga tiễn nhưng nhớ anh da diết. Hôm sau cô ra phi trường Charles De Gaules, chuẩn bị về Việt Nam, về với công việc bận rộn, về với phần nhà được ngăn đôi mà vẫn còn quá rộng cho một người cô đơn. Trước lúc vào phòng cách ly, đột ngột Lê thấy Julien đang nháo nhác đi tìm ai đó. “Anh tìm em phải không? - Lê đến bên anh hỏi - Anh từ Lyon lái xe lên tận Paris để tiễn em về Việt Nam sao?”. Julien ôm lấy Lê mừng rỡ. Anh không nói gì, hai người đứng bên nhau, tay trong tay mãi đến lúc Lê là hành khách cuối cùng phải lên máy bay. Cô hôn lên má tạm biệt Julien, nói sẽ rất mừng nếu một ngày nào đó anh lái máy bay đến Sài Gòn. “Và… nếu anh đến cùng bạn gái của mình - Lê thì thầm - Em cũng sẽ cho anh vào nhà!”. Julien nhìn sâu vào mắt cô, mỉm cười: “Cảm ơn em!”. Khi Lê bước vào bên trong, anh đột ngột nói với theo: “Hồi đó ở Sài Gòn, anh thật sự đã yêu em!”. Lê gật đầu mỉm cười: “Và lúc ở trên đồi Thánh Mẫu, em cũng…” rồi vội vã quay lưng đi.

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

TH8X theo Dương Thụy

“… một con Nhím, thì phải biết xù lông, để tự bảo vệ mình, để giết chết những kẻ lừa dối nó, những kẻ dẫm đạp lên nó, những kẻ làm nó tổn thương … “

Never knew I could feel like this
Like I’ve never seen the sky before
I want to vanish inside your kiss
Every day I’m loving you more and more
Listen to my heart, can you hear it sings
Telling me to give you everything
Seasons may change, winter to spring
But I love you until the end of time

“Come What May” - Moulin Rouge ( from DevianArt )

I will never trust anyone. NEVER !

I dont know what i am being. I’m now stressful. Perhap.

Too much terrible things.

Coz of the failure, of my family …

I know “All good things will come to an end”, but i cant believe that it’s too soon.

Yeah ! I’m failure.

I have never ever like this before.

I dont know why. I was an interesting guy. But what’s going on now ?

I dont know. It seems that i’ve lost my mind, ‘ve lost my style, and … i’m afraid of loosing my self.

Trượt ĐH goài.

Chán.

Đi tự tử đây.

Ai muốn đi cùng ko.

Đảm bảo tự tử sẽ VANG DANH với núi sông.

1
Jul

Letter from Park !

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Dear Park,

It’s me, Daniel. This entry is for you, my best friend.

I’m sorry for my late. You know, i was extremely busy. Coz of the exam.

And … hmmm i think you’re busy, too.

Do you remember, you told me that you are on exam term.

I’m here wishing you a nice day.

Park, i know you hate this name, but, personally, i love it. ^^

The name “Sarah”, hmmm, I think it’s really popular. And … I dont know why, but i dont like saying “Sarah”. I think you dont mind. ( hopefully ) . Park, a lovely name, hehe ^^

Park, i just wanna tell you that … uhmm … thank you. I was in a bad feeling and you’ve helped me to get out of that. Ahh … and about your quote, i think it’s extremely true.

“A friend in need is a friend indeed”.

I know, that’s you. Oh i forgot telling you that your sound is really lovely. I love it.

I’m thinking about a baby, a cute baby, talking with me ” Hi Daniel. It’s me, Park … “

Park, i love you, love actually. ( Not love-life, okay? hehe )

Nice to meet ya ^^

Hi, Daniel~^^ (I’m not sure which one is right… Hi Hai or Hi Nguyen)

Let my introduce myself again^^

Su-Jeong is my name, and Park is my last name. So my full name is Park Su-Jeong.

But my foreigner friends can’t pronounce my name well… So, they call me Sarah.

Anyway, I’m a girl, of course^^

I’m going to Bu-gwang girls high school. I’m 11 grades.

I like teaching and talking. and I like children, So I wanna be a teacher..^^

Korea has a distinct difference 4 seasons.

These days are little hot~ but cool breeze yet~!^^

Korea is a beautiful country that you will like it too..

But, I wanna go Vietnam~^^

I welcome, anytime you come~!^^ Of cource I’ll be your guide!

Korean can be difficult. but learn more, It can be easy…^^

Do you like rock and hiphop? I don’t care genres.

Ah, Do you like Epik High? I love the “Love Love Love” song so much^^

I usally listen classic and popsongs and K-Pops, J-Pops, Jazz

My hobbies are playing the piano, reading books, listening music or singing songs, watch movies.

What about you? ^^

Ahh.. I wanna ask you something.

First, How do you know that my name is common?(I don’t like my name much…It’s common..)

Second, When you came my cybertwin, you said to me “your swin is really cool “

What is “swin” ?

Oh, I Hope that you had a good grade in your exam^^

Have a good time~!^^

Yours,

Sarah.


Okay Nhim ^^


I have a younger Brother. He’s 16 years old(Korean age.)Korean age is little different.

Because, Korean people think that it was one year old when mom had been delivery.

Perhaps, you maybe know that. because you have a friend who studying Korean..^^

Your song is good, I wanna know the words of the song.

Your first love is so sweet. And I envy her.

” I dont think i can forget her. She’s always in my heart. As long as I am beside her, I dont care she is my gf or not. I wanna care of her.”

It was so so so moving…!

I want someone who love me like it…^^

My first love? Well…

One years ago, I met him. He was 19. I was 17.

But..Now, We are just friends. close friend. So, sometimes I told to him my daily life

when I was laborious or hard..^^

Ah… littly shy…haha

Oh, Would you do me a favor?

I wanna see your photo.

Of course your cybertwin’s home has a photo. But I wanna see your recently photo^^

Ha, Have a good weekend^^

Yours

Su-Jeong.

p.s : this voice is mine…I couldn’t believe that, It can’t be my voice…OTL…

If you were laughing during listen to my voice, I’ll sad.

I can’t really believe that is my voice…

Oh


Hi, Daniel.

I’m sorry to hear that…

My grandparents had been gone… 10 years ago…^^

When I was young, So I didn’t think alot like you.

But I know that sure. I loved them, and they loved me so much…^^

Maybe, your grandma will linger long in your memory, and your heart…!

and your grandma(I don’t know her well.. but!) maybe not want that your sad feelings.

e="Times New Roman" size="2">

Anyway, these days are so hot. aren’t you?^^

I’m so busy these days..so terrible..

because I I have a term exam.. 6/29~7/3.

It makes me so tired..

What about you? I know that you’re weary…

but, I want to know you more.. and I can hear them, your bad things, good things.

You know, “A friend in need is a friend indeed.”

Tell me, I can wait for you^^



5
Jun

… sometimes …

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Sometimes …

… i wanna close my eyes and forget everything.

Sometimes …

… i wanna walk along the streets aimlessly.

Sometimes …

… i need to be left alone.

Sometimes …

… i wanna kill someone.

Sometimes …

… i want to be killed.

Sometimes …

… i wanna get out of my home.

Sometimes …

… i wanna ask my self : “what does this damned life mean?”

Sometimes …

… i relize that not all of my friends are “friend-in-true-meant”.

Sometimes …

… i wanna tell you that I’m really tired of being what you want me to be.

Sometimes …

… i feel lonely in this world.

Sometimes …

… i need you so much.

Sometimes …

… i want you to stay away from me.

Sometimes …

… i want you to forget my memories, forget my possibility.

Sometimes …

… i wanna end my life …

… and it’s going to be ended …

p/s : This is a serious entry. So please dont spam here. Otherwise, i will remove you from my friends list immediately. I’m sorry.

30
Apr

Cái tội thịt Nhím này.

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

From http://en.wikipedia.org/wiki/Charles_Osborne

Ông Charles Osborne (1894-1991), sống tại tỉnh Anthon, bang Lowa, Mỹ đã phải dành 2/3 cuộc đời mình để … nấc. Cơn nấc của ông bắt đầu vào năm 1922, giữa lúc ông cân con nhím để chuẩn bị làm thịt.
Trăm nghìn phương thuốc đều bó tay trước căn bệnh quái ác của ông. ( chết đi cái tội láo với Nhím. hahahah ) Mấy chục năm đầu, trung bình cứ một phút ông nấc 40 lần, sau đó giảm dần xuống 20 lần. Tháng 2/1990, cơn nấc chấm dứt, tổng cộng, nó đã hành hạ ông suốt 68 năm. Chưa kịp vui thì 1 năm sau ông qua đời, thọ 97 tuổi.

Nhớ nhé. Đừng có ai dại dột mà đụng vào Nhím. Chết như chơi dấy.

Ngày hôm nay đấy.

Đầu tiên là tiết Sinh.
Lên phát Sếp cho 1 tờ trắc nghiệm. Mà tớ nói thật ai làm được tớ bái làm sư phụ.
Thử nhá. Bệnh nhân bị bệnh Claiphenter là do đột biến gì ?
Claiphenter là cái chết tiệt j` tớ còn ko biết.  Nói j đến trả lời. Ô nhưng mà có mấy ku đi học thêm Sinh nó bảo ( Thực ra nà nó chép sách rồi bảo tớ.  Chúng nó cũng có j` là giỏi lắm đâu. Có khi mình còn nhớ số trang hơn nó ý chứ )

Highlight tiết Sinh là vụ cô ca cẩm về môn của mình.
“Tiết của cô dạy đúng vào thứ 2. Trùng với nhiều ngày lễ cho nên cô toàn bị CẮT TIẾT
( Sặc tập 1 )
“Có lẽ là từ tuần sau, trường sẽ thay khóa biểu mới. Sinh ko thi tốt nghiệp thì không phải học nữa. Thế là cô MẤT DẠY
( Sặc tập 2 ).

Công nhận cô vui tính. Có khi thi TN Sinh lại hay

Xong goài là 2 tiết lý + 2 tiết hóa. Vẫn buồn ngủ như xưa.
Ngồi SkateFifa 2K7.

Chết tiệt. Đang tung tăng em non ton trên đường về thi đứt tông.
Tất cả là tại thằng Cindy Thái Tài. Mắt với chả mũi. ( Chắc mải đá hình mấy em 11 hahahahah )

Chấp nhận vừa đi vừa lê vừa lết.
Mọi người nhìn cứ như thằng này thương binh 3/4. Đến tội.

Thế là chán đời quá đi cắt tóc. Kiểu tóc mới nhìn super ngố.
Nếu chưa nhìn kiểu tóc này của tớ thì tốt nhất đừng có nhìn. Các bậc tiền bối dạy rồi, xem phim kinh dị thì biết, tò mò bao h cũng chết đầu tiên.  
Nhìn xong, ngất luôn là vừa. Of course là vẫn theo Nhím “xì-tin”, tóc tai rựng ngược. Người ta tưởng bị điện giật. Chỉ có điều lần này tiến bộ. Đuôi ko dựng. Hĩ

Uầy. Chán rồi. Ko blog nữa.
Nhớ ai-kia thie hoh bik.

Bye bye. Good night.

25
Mar

For my /\/\!ke .

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Just a little stuff.
Love you, //\!ke.

( You know who you are )

( Copy from Black Butterfly Blog )

12
Mar

Message for you, my darlink !

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

This entry is for you, for you and for you only.

Because there are many things I want to tell you. But I cant, you know.

It seems that impossible to let you know how much do I love you.

I can simply say “I love you”. Even say it 1000 times and more.

But …

Is that all enough ?

No. Of course. I don’t think It’s enough.

And, actually, It’s not enough.

I cant hold you tightly, kiss you with all my soul …

But, again, It’s not enough …

When saying “I love you”, in actual, I’m joking.

It’s not the truth.

I dont only “love you” but also “love you more than everyone in the world”.

When saying “I miss you”, I dont tell you the truth.

I dont only “miss you” but also “crazy for you”.

I cant do anything If I dont beside you.

You may explain that I’m always late.
You may explain that I have too much girls around.

I do know. I’m so sorry. But in my mind, you are my only love.

It is and always is.

It’s the most natural things in the world.

I’m not good at expressing my ideas but let you always know that I-LOVE-YOU-FOREVER.

3
Jan

My U.S Profile

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Hum nay ngồi nghick tý.

Thấy tên mình reg ở mấy site toàn error ( hiểu lỗi j` chết liền )

Quyết định thay tên đổi họ cho mình.

Căn bản New Yeah mà, cũng phải refresh chút đỉnh chứ

Cho các bro, sis xem US profile em phát. Hic ! Hơi già

Daniel P. Bilodeau
4622 Retreat Avenue
Oneonta, AL 35121

Email Address: Daniel.P.Bilodeau@mailinator.com

Phone: 205-274-1730
Mother’s maiden name: Marano
Birthday: May 21, 1973

MasterCard: 5223 2422 0110 0201
Expires: 10/2009

SSN: 416-58-8043

Còn đây là Chinese Profile

Sheng Pai
3499 Murry Street
Virginia Beach, VA 22020

Email Address: Sheng.Pai@pookmail.com

Phone: 757-479-7041
Mother’s maiden name: Ku
Birthday: December 18, 1977

MasterCard: 5577 9201 3603 1748
Expires: 2/2010

SSN: 697-03-2113

Sheng Pai nghe nửa giống đầu DVD Qi-Sheng nửa giống Vàng Pao. Hừ ! Tên j` xấu tệ.

Lại còn tên mẹ là Ku nữa chứ. Hix ! Bó tay toàn tập. Chắc mình ko làm người TQ được quá
So với cái US thì trẻ hơn 5 tuổi. Nhưng mà vẫn già.

Cầu trời khấn phật cho cái profile Italya nó trẻ trẻ 1 chút.
Chờ tý để tớ Submit.

Medardo Sabbatini
1674 Chatham Way
Washington, MD 20200

Email Address: Medardo.Sabbatini@dodgeit.com

Phone: 240-548-9730
Mother’s maiden name: Lombardo
Birthday: June 23, 1965

Visa: 4716 2304 7725 7117
Expires: 7/2009

SSN: 216-01-6293

Hahha Già quá. 65 quá ra bằng mình 41 tuổi. Mà tên giống mì Spagheti nhờ.
Eck đi ăn đã. Đói quá. Chúc cả nhà một ngày vui vẻ.

Music blogs