18
Mar

Là ANH

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Là Anh

nhím con, 03/2007

Truyện này không phải của Nhím nhé, của nhím con.
http://blog.360.yahoo.com/blog-Os0u3RM1erTXS52oGvJ6YDUm6r0QGNT7?p=183

Sau một giấc ngủ trưa không dài, không mơ và không nghĩ ngợi, Bé lật chăn, chui đầu vào chiếc áo len trắng cao cổ quen thuộc, xỏ giầy và bước ra cửa, không quên chiếc khăn hồng vẫn quàng từ hồi đầu cấp III. Rồi leo lên xe đi dạo một vòng sau những ngày ủ rũ trong nhà và cố thu mình như một con ốc….

Mới mấy ngày không ra đường mà thấy nhiều thứ thay đổi quá. Mọi thứ thay đổi hay chính Bé thay đổi?…Bé cũng không biết nữa…Chỉ thấy hôm nay đi mà sao thấy cô đơn trống trải quá!! Gió đông bắc mới về hai hôm nay, nghe nói là đợt rét cuối cùng của năm.

Rời con phố quen thuộc gần nhà, Bé quẹo tay lái đi trên đường Thanh Niên… Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch được phủ lên một lớp sương chiều mờ ảo và Bé thấy mình như đang đi trong mơ vậy. Thẳng lên Yên Phụ, đường vắng quá… mộtcơn gió mạnh thổi qua làm Bé khẽ rùng mình. Kéo cao cổ áo và khăn quàng rồi thả ga cho xe đi chậm lại… Bé đã quen ngồi sau xe rồi, giừo phải tự lái một mình nên thấy thiếu một cái gì đó mà chưa thể gọi tên. Phải cố thôi!

Quảng Bá .. Phủ Tây Hồ, Bé cho xe đi thẳng; cứ miên man lướt đi, rồi khứng lại… À, bến Hàn Quốc đây mà. Giờ này sắp tối lại lạnh nên vắng vẻ. Bé thả mình theo những cơn gió. Bất chợt dừng lại, bé dựng chân chống và ngồi ngắm Hồ Tây. Trời đang tối dần. Hôm nay sao Hồ Tây lại rộng đến thế. Màn sương bao phủ mặt hồ làm cho bờ bên kia cây cối thật mờ ảo. Những ngọn sóng lăn tăn nối đuôi nhau kéo dài rồi lan ra ở nơi nào đó xa kia. Hồi trước Bé xem phim thấy ngày ta bảo: “Nếu thả hồn mình theo những con sóng thì sẽ thấy thanh thản”. Nhưng giờ Bé còn nặng lòng và bề bộn lắm. Ứ, Bé có vô tâm đâu mà quên nhanh thế được. Vô tình ánh mắt Bé bắt gặp lại hàng chữ mà ai đó nghịch ngợm đã sơn từ lúc nào : www.hihihehehaha.com. Bé chạnh lòng… Chính chỗ này mới chỉ mấy tuần trước thôi; Bé và Anh đã ngồi đây. Hôm đó cũng lạnh như hôm nay. Bé và Anh đã quyết định làm lại từ đầu với một hy vọng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn trước. Rồi những kí ức dần hiện lên một cách rõ nét…Bé nhớ gương mặt anh hôm đó, những gì anh nói hôm đó. Tất cả chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua thôi mà sao giờ thấy xa vời, tuột khỏi tầm tay… lác đác có vài đôi thanh niên đi qua… Họ cầm tay nhau cười đùa vui vẻ. Mắt họ ánh lên một niềm hạnh phúc không thể giấu… Bé cũng mỉm cười, thầm chúc họ “Mãi hạnh phúc nhé!”

Mở máy, Bé lại phóng đi như một người mất trí (có thể nói như vậy). Mặc cho trời tối dần và gió ngày một lạnh như cứa vào da thịt. Hai má Bé lạnh rát…Kệ, Bé vẫn phóng đi. Những lúc tức giận hay buồn bực, Bé thích nhất là tốc độ, lên xe và lao vút đi, bỏ lại sau lưng tất cả những lo lắng, mặc kệ cả nguy hiểm. Bé thấy mình hoá ra vẫn còn trẻ con thật.

Ngược con đươờg vừa đi, bé lại muốn đi một vòng hồ Trúc Bạch… Lạc Chính…rồi Trần Tế Xương…Phố vắng. Chỉ mình Bé với chiếc xe. Dường như con phố vắng giờ lại như dài ra thêm…Gió thổi cuốn theo cả lá vàng rơi đầy trên mặt đường…và có lẽ cả Bé nữa. một dãy quán cà phê lần lượt lướt tới rồi khuất lại sau lưng Bé. Đột nhiên…vô thức… Bé tạt vào “Lake view”.

Theo thói quen, Bé lại gọi “Cho em hai Lipton nóng”. Anh chủ quán niềm nở gật đầu rồi sau đó lại thoáng chút ngập ngừng…Bé đi một mình…hai Lipton nóng… là sao??? Lên tới nửa cầu thang, Bé liếc mắt nhìn lại: anh chủ quán vừa pha nước, vừa nhìn ra cửa như đang ngóng tìm một ai đó, một hình bóng thân quen mà đáng ra phải xuất hiện từ nãy…Bé lẳng lặng lên tầng 3…Chẳng có ai…Vài bóng đèn vàng hắt hiu ánh sáng yếu ớt nhưng cũng đủ để bé nhìn rõ mọi vật…Ngồi xuống ghế, mọi thứ vẫn vậy, bình yên, vắng lặng như nó vẫn thế. Chỉ có cuộc sống ngoài kia vẫn đang tiếp tục vòng quay và con người thay đổi lòng mình. Màu vàng tượng trưng cho sự ấm cúng nhưng sao giừo Bé thấy lạnh hơn bao giờ hết? Đợi một lúc lâu mới thấy anh chủ quán mang đồ uống lên. Đặt tách trà Lipton đang toả ra làn khói mỏng trước mặt Bé, anh nói khẽ”Mời chi!”, tách còn lại đặt ở chỗ đối diện, nhưng anh quay lại nhìn bé một cách ái ngại, chắc anh nghĩ Bé không bình thường cho lắm, rồi lằng lặng đi xuống. Bé nở một nụ cười rất nhẹ “ Quán này vẫn phục vụ chậm như hồi trước”. Ngoáy vội vàng tách trà chop vài thìa đường, Bé đưa lên miệng… Nóng… Chát xít…liệu đây có phải hương vị thật của tình yêu? Tình yêu thửơ ban đầu giản dị mà luôn đẹp. Nó làm cho người ta luôn khát khao cuộc sống, đầy nhiệt huyết, ước mơ những điều tưởng như là không thể. Rồi vì lí do nào đó, lại nói những lời cay đắng và làm cho nhau đau khổ. cuộc tình nào cũng bắt đầu bằng nhũng nụ cười và kết thúc bằng những giọt nước mắt( không phải là không có). Nước mắt chảy xuôi nhưng cũng có lúc nước mắt lại chảy ngược…

Quay sang nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn, Bé đang mong chờ gì đây? một hồi chuông tin nhắn hay một bản nhạc Bé đã cài riêng cho Anh? “I never thought dreams came true…but live shown me that they do…I know that I have something new…Everyday I love you”. Nhưng giờ tình yêu anh đã không còn dành cho Bé nữa. “Dế là khi ước mơ, nhưng khó là khi chiến đấu vì ước mơ đó”. Có phải vì Bé đã không đủ mạnh mẽ để giữ lại tình yêu cho riêng mình? … Lặng lẽ chuyển chế độ “silent” rồi từ từ nhâm nhi tách trà không cho thêm đường. Phải rồi, chỗ này đây, mới chỉ một thời gian ngắn trước, Anh và Bé vẫn ngồi bên nhau…

Trời rét, Bé nép vào vòng tay Anh… Ấm áp… Yên bình đến khó tả…Tưởng như lúc đó Bé muốn ôm trọn anh vào vòng tay vào không muốn để tuột mất Anh một giây phút nào cả… “Vào “tù” rồi anh thấy thế nào?… Thực ra đã có lúc em nghĩ nên để anh tự do thì sẽ tốt hơn…” Anh ôm Bé chặt hơn, nói như mắng yêu “Em hâm à?? Đã cố gắng vun đắp được như thế này rồi thì đi sao được, em có thả anh cũng không đi”…Rồi mắt Bé mờ dần, mọi thứ trở nên long lanh huyền ảo. Bé khóc mất rồi… Không hiểu sao Anh biết được. “ Sao lại khóc??? ở bên anh mà lại khóc à???” Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, Anh lau nước mắt cho Bé. Rồi anh hôn lên bàn tay nhỏ của Bé, hôn l
ên mái tóc của Bé…từ từ đặt lên môi Bé nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào như để nói một điều “Đừng khóc nữa em, có anh bên cạnh, sẽ chẳng còn điều gì làm em phải khóc nữa đâu”…Khí đó, với Bé, thời gian tưởng như là vĩnh cửu…

“Lake view” luôn là địa điểm hẹn của Bé và Anh , mỗi khi gặp nhau. một khoảng không gian yên tĩnh chỉ có hai người…Kỉ niệm về Anh và BÉ ở nơi này là những nụ hôn ngọt ngào tưởng như không bao giừo đứt, cùng những tiếng cười vang lên vô lo vô nghĩ. Bên Anh luôn là vậy, Bé vẫn luôn bé nhỏ trong vòng tay Anh. Bàn tay Anh gầy gầy xương xương nhưng lại ấm áp một cách lạ thường ( có thể chỉ với mình Bé thôi)…một cơn gió thổi qua, không mạnh nhưng đủ làm rối mái tóc xõa quá vai Bé. Bé đưa tay vuốt lại tóc một cách hờ hững và cảm thấy như bàn tay Anh đang lùa vào mái tóc mình hôm nào…nhẹ nhàng…đầy yêu thương…

Bỗng ai đó mở bài “I’m with you”. Bài hát của hai đứa đây mà. Vẫn nơi này, vẫn chỗ này mà sao giờ chỉ còn một mình Bé ngồi đây, không phải sống với hiện thực mà đang sống với những kỉ niệm vô thức…Bé lại cầm điện thoại. Messege, rồi Inbox, toàn tin nhắn của Anh. Ngón tay lướt trên bàn phím, Bé đọc lại tất cả…” Anh sẽ mãi bên em… MÌnh cùng cố gắng hướng tới tương lai em nhé…Anh sẽ chờ em…Anh yêu em…Anh nhớ em…” và hàng ngàn những lời yêu thương khác. Rồi Bé đột nhiên dừng lại…” Anh xin lỗi, anh và em có lẽ không thể tiếp tục được nữa, tình cảm của anh đã thay đổi, mặc dù anh rất cố gắng nhưng anh không thể… Anh xin lỗi”… Bé khẽ run lên. Đôi mắt luôn nhìn anh, tươi cười ngày trước giờ lại mọng lên nhưng sao nước mắt không thể rơi xuống. Bé đã không còn khóc được nhưng bên trong Bé, con tim lại đang rỉ máu, với một vết thương đã quá sâu. Chợt nhớ lại đoạn blog mà Bé vô tình đọc được ngày trước “ lúc bé tưởng buồn là khóc, lớn rồi mới biết buồn nhất là lúc không khóc được…Lúc bé tưởng cô đơn ở nơi đâu xa lắm, chỉ thích đến những nơi đông người; lớn rồi mới biết cô đơn ở đây, ngay trong tim… Lúc bé tưởng yêu là tất cả, lớn rồi mới biết sau yêu còn có nước mắt…” Phải, giờ là lúc Bé buồn hơn bao giờ hết. “Anh nói anh sẽ bên em mà sao giờ anh lại chọn con đường riêng cho anh…Anh nói anh sẽ bù đắp cho em sau những sai lầm trước đây của anh, vậy mà sao giờ anh lại khiến cho khoảng trống trong em còn lớn hơn trước, và sẽ không bao giừo có thể lấp đầy được nữa? Vì sao?? Vì sao??…” Những câu hỏi không lời giải đáp cứ hiện lên trong đầu Bé. Thậm chí Bé muốn hét lên thật to lên cho nguôi nhưng Bé lại không thể làm được. Bé từ từ, chậm rãi xoá từng tin nhắn của Anh còn lưu trong máy. Những dòng chữ “…nhớ…thương…yêu…”cứ dần trôi đi, nhẹ bẫng… Rồi Bé lướt những ngón tay của mìnn trên bàn phím, tơớ mục Danh bạ. Là số của Anh: “Honey…Caller Group: V.I.P…xxxx”…Options; dấu nháy dịch dần xuống…Call… Edit…và Delete…nhấn Select, Bé thấy rõ tim mình nhói lên một cái thật đâu và giờ đây chắc nó cũng đang thổn thức…Ngẩng đầu nhìn ra hồ Trúc Bạch… Trời đã tối. Đèn đường đã được bật sáng. Phía bên kia hồ, dòng người đi lại hối hả. Những ánh đèn xe lướt đi như những tia chớp. vừa xuất hiện đã lại ngay lập tức biến mất. Anh cũng vậy. Anh đến với Bé cũng thật nhanh, như một giấc mơ giữa đời thực, mông lung và huyền ảo. 3 năm liệu có phải là quá ngắn???

Đèn trên móc điện thoại nháy liên tục “lại báo sóng linh tinhđây mà”, Bé nghĩ… Không phải! Tin nhắn! Không có tên, là của Anh…” Em à, anh biết em giận anh nhưng anh không thể tiếp tục khi tình cảm đã thay đổi. Cảm ơn vì những gì em đã dành cho anh. Có lẽ anh cần một khoảng lặng cho riêng mình để suy nghĩ cề những gì đã qua. Lúc này, anh chỉ biết chúc em hạnh chúc và thành đạt trên con đường mà em đã chọn. Sống tốt em nhé”. Bé mỉm cười nhẹ, như một làn gió và nói: “Em cũng chúc anh hạnh phúc”

Bài hát đã kết thúc từ lúc nào… Bé vẫn ngồi ở đó…Chợt giật mình…Có bước chân đi lên cầu thang…Từ từ chậm rãi, có vẻ gì đó hờ hững và băn khoăn một điều không thể lí giải…Tiếng chân này…sao nghe lạ mà quen quá? rồi một dáng người gầy gầy hiện ra sau bức tường…Người chủ quán (?)…Đôi mắt Bé lại như nhoè đi…Phải rồi…Người đó…

…Là Anh

2h00’

medium

Nhím viết chuyện này dựa trên cảm xúc hoàn toàn thật. một kết thúc mở dành cho mọi người có thể viết tiếp, tuỳ thuộc vào cách hiểu và cảm nhận riêng của mỗi người. Nhím chân thành cảm ơn những ai đã kiên nhẫn đọc hết câu chuyện cho tới tận dòng này. Có gì sai sót, mọi người cứ góp ý thẳng thắn để Nhím có thể rút kinh nghiệm cho những bài viết sau được tốt hơn. (yên tâm. Không tự ái đâu;) )

Tags: ,

This entry was posted on Sunday, March 18th, 2007 at 9:41 am and is filed under Uncategorized. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

4 comments so far

 1 

kết mở chăng … Vẫn đang suy nghĩ rằng … Đó là 1 nỗi buồn … 1 nỗi buồn của 1 cô bé vừa chia tay người yêu … Vậy sao mình đọc mà thấy nhẹ nhàng wá … Như 1 chiếc lá chao đảo trong gió vậy …

thx vì đã share … Nội dung rất hay …

March 18th, 2007 at 9:52 am
 2 

k thjk từ “Bé”, k thjk tâm trạng ấy, nói chung là k thjk T.T

March 22nd, 2007 at 6:30 am
 3 

ko cốt ^^ Nhưng diễn tả tâm lí rất tốt ^^

April 4th, 2007 at 9:26 am
 4 

khen hay ma sao chi dc co 3 cm? hix

July 10th, 2007 at 7:00 am

Leave a reply

Name (*)
Mail (will not be published) (*)
URI
Comment
Music blogs