Tôi cứ trải nghiệm qua già nửa đời người rồi cũng nhận thấy một điều: đối với tôi, cái gì cũng quan trọng nhưng cũng chẳng có gì quan trọng lắm …
————
Khi tôi bị vùi dập và hãm hại, có những khi tôi gục đầu khóc. Khi ngẩng lên, tôi bắt gặp 2 luồng ánh mắt. Một là những ánh mắt hả hê của những kẻ đã hại tôi, 2 là ánh mắt xót thương nhưng bất lực của những người thương cảm tôi mà không dám đứng lên để bảo vệ. Và tôi thấy, cả 2 ánh mắt ấy đều đáng ghét như nhau…
[Phú Quang]
Mia Ngoan (st)
This entry was posted
on Thursday, January 17th, 2008 at 10:28 am and is filed under Uncategorized.
You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed.
You can leave a response, or trackback from your own site.



One comment
Leave a reply