Archive for the ‘Uncategorized’ Category

“… một con Nhím, thì phải biết xù lông, để tự bảo vệ mình, để giết chết những kẻ lừa dối nó, những kẻ dẫm đạp lên nó, những kẻ làm nó tổn thương … “

Never knew I could feel like this
Like I’ve never seen the sky before
I want to vanish inside your kiss
Every day I’m loving you more and more
Listen to my heart, can you hear it sings
Telling me to give you everything
Seasons may change, winter to spring
But I love you until the end of time

“Come What May” - Moulin Rouge ( from DevianArt )

I will never trust anyone. NEVER !

I dont know what i am being. I’m now stressful. Perhap.

Too much terrible things.

Coz of the failure, of my family …

I know “All good things will come to an end”, but i cant believe that it’s too soon.

Yeah ! I’m failure.

I have never ever like this before.

I dont know why. I was an interesting guy. But what’s going on now ?

I dont know. It seems that i’ve lost my mind, ‘ve lost my style, and … i’m afraid of loosing my self.

Trượt ĐH goài.

Chán.

Đi tự tử đây.

Ai muốn đi cùng ko.

Đảm bảo tự tử sẽ VANG DANH với núi sông.

1
Jul

Letter from Park !

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Dear Park,

It’s me, Daniel. This entry is for you, my best friend.

I’m sorry for my late. You know, i was extremely busy. Coz of the exam.

And … hmmm i think you’re busy, too.

Do you remember, you told me that you are on exam term.

I’m here wishing you a nice day.

Park, i know you hate this name, but, personally, i love it. ^^

The name “Sarah”, hmmm, I think it’s really popular. And … I dont know why, but i dont like saying “Sarah”. I think you dont mind. ( hopefully ) . Park, a lovely name, hehe ^^

Park, i just wanna tell you that … uhmm … thank you. I was in a bad feeling and you’ve helped me to get out of that. Ahh … and about your quote, i think it’s extremely true.

“A friend in need is a friend indeed”.

I know, that’s you. Oh i forgot telling you that your sound is really lovely. I love it.

I’m thinking about a baby, a cute baby, talking with me ” Hi Daniel. It’s me, Park … “

Park, i love you, love actually. ( Not love-life, okay? hehe )

Nice to meet ya ^^

Hi, Daniel~^^ (I’m not sure which one is right… Hi Hai or Hi Nguyen)

Let my introduce myself again^^

Su-Jeong is my name, and Park is my last name. So my full name is Park Su-Jeong.

But my foreigner friends can’t pronounce my name well… So, they call me Sarah.

Anyway, I’m a girl, of course^^

I’m going to Bu-gwang girls high school. I’m 11 grades.

I like teaching and talking. and I like children, So I wanna be a teacher..^^

Korea has a distinct difference 4 seasons.

These days are little hot~ but cool breeze yet~!^^

Korea is a beautiful country that you will like it too..

But, I wanna go Vietnam~^^

I welcome, anytime you come~!^^ Of cource I’ll be your guide!

Korean can be difficult. but learn more, It can be easy…^^

Do you like rock and hiphop? I don’t care genres.

Ah, Do you like Epik High? I love the “Love Love Love” song so much^^

I usally listen classic and popsongs and K-Pops, J-Pops, Jazz

My hobbies are playing the piano, reading books, listening music or singing songs, watch movies.

What about you? ^^

Ahh.. I wanna ask you something.

First, How do you know that my name is common?(I don’t like my name much…It’s common..)

Second, When you came my cybertwin, you said to me “your swin is really cool “

What is “swin” ?

Oh, I Hope that you had a good grade in your exam^^

Have a good time~!^^

Yours,

Sarah.


Okay Nhim ^^


I have a younger Brother. He’s 16 years old(Korean age.)Korean age is little different.

Because, Korean people think that it was one year old when mom had been delivery.

Perhaps, you maybe know that. because you have a friend who studying Korean..^^

Your song is good, I wanna know the words of the song.

Your first love is so sweet. And I envy her.

” I dont think i can forget her. She’s always in my heart. As long as I am beside her, I dont care she is my gf or not. I wanna care of her.”

It was so so so moving…!

I want someone who love me like it…^^

My first love? Well…

One years ago, I met him. He was 19. I was 17.

But..Now, We are just friends. close friend. So, sometimes I told to him my daily life

when I was laborious or hard..^^

Ah… littly shy…haha

Oh, Would you do me a favor?

I wanna see your photo.

Of course your cybertwin’s home has a photo. But I wanna see your recently photo^^

Ha, Have a good weekend^^

Yours

Su-Jeong.

p.s : this voice is mine…I couldn’t believe that, It can’t be my voice…OTL…

If you were laughing during listen to my voice, I’ll sad.

I can’t really believe that is my voice…

Oh


Hi, Daniel.

I’m sorry to hear that…

My grandparents had been gone… 10 years ago…^^

When I was young, So I didn’t think alot like you.

But I know that sure. I loved them, and they loved me so much…^^

Maybe, your grandma will linger long in your memory, and your heart…!

and your grandma(I don’t know her well.. but!) maybe not want that your sad feelings.

e="Times New Roman" size="2">

Anyway, these days are so hot. aren’t you?^^

I’m so busy these days..so terrible..

because I I have a term exam.. 6/29~7/3.

It makes me so tired..

What about you? I know that you’re weary…

but, I want to know you more.. and I can hear them, your bad things, good things.

You know, “A friend in need is a friend indeed.”

Tell me, I can wait for you^^



5
Jun

… sometimes …

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Sometimes …

… i wanna close my eyes and forget everything.

Sometimes …

… i wanna walk along the streets aimlessly.

Sometimes …

… i need to be left alone.

Sometimes …

… i wanna kill someone.

Sometimes …

… i want to be killed.

Sometimes …

… i wanna get out of my home.

Sometimes …

… i wanna ask my self : “what does this damned life mean?”

Sometimes …

… i relize that not all of my friends are “friend-in-true-meant”.

Sometimes …

… i wanna tell you that I’m really tired of being what you want me to be.

Sometimes …

… i feel lonely in this world.

Sometimes …

… i need you so much.

Sometimes …

… i want you to stay away from me.

Sometimes …

… i want you to forget my memories, forget my possibility.

Sometimes …

… i wanna end my life …

… and it’s going to be ended …

p/s : This is a serious entry. So please dont spam here. Otherwise, i will remove you from my friends list immediately. I’m sorry.

30
Apr

Cái tội thịt Nhím này.

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

From http://en.wikipedia.org/wiki/Charles_Osborne

Ông Charles Osborne (1894-1991), sống tại tỉnh Anthon, bang Lowa, Mỹ đã phải dành 2/3 cuộc đời mình để … nấc. Cơn nấc của ông bắt đầu vào năm 1922, giữa lúc ông cân con nhím để chuẩn bị làm thịt.
Trăm nghìn phương thuốc đều bó tay trước căn bệnh quái ác của ông. ( chết đi cái tội láo với Nhím. hahahah ) Mấy chục năm đầu, trung bình cứ một phút ông nấc 40 lần, sau đó giảm dần xuống 20 lần. Tháng 2/1990, cơn nấc chấm dứt, tổng cộng, nó đã hành hạ ông suốt 68 năm. Chưa kịp vui thì 1 năm sau ông qua đời, thọ 97 tuổi.

Nhớ nhé. Đừng có ai dại dột mà đụng vào Nhím. Chết như chơi dấy.

7
Apr

VOTE FOR LINKIN PARK NOW!

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

http://360.yahoo.com/design4teen

Àh đầu tiên phải nhờ mọi người click dùm vào link này.( cái hình album cover ý ) Thanks nhiều.
( Ko phải virus đâu. Link từ LPST mà )



Hum nay mở mail thấy các bác LPST send cho Nhím cái này .

VOTE FOR LINKIN PARK NOW!
MTV BATTLE OF THE VIDEOS

LPST - it is time to show us what you’ve got and VOTE FOR LINKIN PARK at www.mtvbattleofthevideos.com MTV has a new project called “MTV Battle of the Videos” and Linkin Park’s video for “What I’ve Done” will be in the running starting today, Friday, April 6.

Linkin Park is up against Evanescence and Lil Mama. You have until Monday, April 16, to vote and make sure LINKIN PARK WINS. Vote every day and make sure all your friends are voting every day too!

The winning video will be aired 4 different times the following week after the voting during the day on MTV and MTV2.

CLICK HERE TO VOTE!

Ơ kìa.

Nhìn j` mà nhìn

Vote đi chứ còn j` nữa.

Ngày hôm nay đấy.

Đầu tiên là tiết Sinh.
Lên phát Sếp cho 1 tờ trắc nghiệm. Mà tớ nói thật ai làm được tớ bái làm sư phụ.
Thử nhá. Bệnh nhân bị bệnh Claiphenter là do đột biến gì ?
Claiphenter là cái chết tiệt j` tớ còn ko biết.  Nói j đến trả lời. Ô nhưng mà có mấy ku đi học thêm Sinh nó bảo ( Thực ra nà nó chép sách rồi bảo tớ.  Chúng nó cũng có j` là giỏi lắm đâu. Có khi mình còn nhớ số trang hơn nó ý chứ )

Highlight tiết Sinh là vụ cô ca cẩm về môn của mình.
“Tiết của cô dạy đúng vào thứ 2. Trùng với nhiều ngày lễ cho nên cô toàn bị CẮT TIẾT
( Sặc tập 1 )
“Có lẽ là từ tuần sau, trường sẽ thay khóa biểu mới. Sinh ko thi tốt nghiệp thì không phải học nữa. Thế là cô MẤT DẠY
( Sặc tập 2 ).

Công nhận cô vui tính. Có khi thi TN Sinh lại hay

Xong goài là 2 tiết lý + 2 tiết hóa. Vẫn buồn ngủ như xưa.
Ngồi SkateFifa 2K7.

Chết tiệt. Đang tung tăng em non ton trên đường về thi đứt tông.
Tất cả là tại thằng Cindy Thái Tài. Mắt với chả mũi. ( Chắc mải đá hình mấy em 11 hahahahah )

Chấp nhận vừa đi vừa lê vừa lết.
Mọi người nhìn cứ như thằng này thương binh 3/4. Đến tội.

Thế là chán đời quá đi cắt tóc. Kiểu tóc mới nhìn super ngố.
Nếu chưa nhìn kiểu tóc này của tớ thì tốt nhất đừng có nhìn. Các bậc tiền bối dạy rồi, xem phim kinh dị thì biết, tò mò bao h cũng chết đầu tiên.  
Nhìn xong, ngất luôn là vừa. Of course là vẫn theo Nhím “xì-tin”, tóc tai rựng ngược. Người ta tưởng bị điện giật. Chỉ có điều lần này tiến bộ. Đuôi ko dựng. Hĩ

Uầy. Chán rồi. Ko blog nữa.
Nhớ ai-kia thie hoh bik.

Bye bye. Good night.

Congratulations, you have been accepted on to the Official Linkin Park Street Team. On behalf of Linkin Park and Linkin Park Street Team headquarters, we thank you in advance for all your efforts you will be putting into promoting “Minutes to Midnight” in stores May 15, 2007.

As a street team member, you now have access to the members-only website, which is updated frequently with all the info you need to know about news, upcoming tours, contests, how you can score some exclusive Linkin Park merch, media, promotions, and more. You will be given the tools needed to complete your duties as a street team member and we encourage you to utilize the member exclusive messageboards to share your promotion ideas with one another.

Here is your info to enter the website:

Username: MrNhim
Password: ********

Thanks!
-Linkin Park Street Team Headquarters
www.linkinpark.com

25
Mar

For my /\/\!ke .

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Just a little stuff.
Love you, //\!ke.

( You know who you are )

( Copy from Black Butterfly Blog )

18
Mar

Là ANH

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Là Anh

nhím con, 03/2007

Truyện này không phải của Nhím nhé, của nhím con.
http://blog.360.yahoo.com/blog-Os0u3RM1erTXS52oGvJ6YDUm6r0QGNT7?p=183

Sau một giấc ngủ trưa không dài, không mơ và không nghĩ ngợi, Bé lật chăn, chui đầu vào chiếc áo len trắng cao cổ quen thuộc, xỏ giầy và bước ra cửa, không quên chiếc khăn hồng vẫn quàng từ hồi đầu cấp III. Rồi leo lên xe đi dạo một vòng sau những ngày ủ rũ trong nhà và cố thu mình như một con ốc….

Mới mấy ngày không ra đường mà thấy nhiều thứ thay đổi quá. Mọi thứ thay đổi hay chính Bé thay đổi?…Bé cũng không biết nữa…Chỉ thấy hôm nay đi mà sao thấy cô đơn trống trải quá!! Gió đông bắc mới về hai hôm nay, nghe nói là đợt rét cuối cùng của năm.

Rời con phố quen thuộc gần nhà, Bé quẹo tay lái đi trên đường Thanh Niên… Hồ Tây, Hồ Trúc Bạch được phủ lên một lớp sương chiều mờ ảo và Bé thấy mình như đang đi trong mơ vậy. Thẳng lên Yên Phụ, đường vắng quá… mộtcơn gió mạnh thổi qua làm Bé khẽ rùng mình. Kéo cao cổ áo và khăn quàng rồi thả ga cho xe đi chậm lại… Bé đã quen ngồi sau xe rồi, giừo phải tự lái một mình nên thấy thiếu một cái gì đó mà chưa thể gọi tên. Phải cố thôi!

Quảng Bá .. Phủ Tây Hồ, Bé cho xe đi thẳng; cứ miên man lướt đi, rồi khứng lại… À, bến Hàn Quốc đây mà. Giờ này sắp tối lại lạnh nên vắng vẻ. Bé thả mình theo những cơn gió. Bất chợt dừng lại, bé dựng chân chống và ngồi ngắm Hồ Tây. Trời đang tối dần. Hôm nay sao Hồ Tây lại rộng đến thế. Màn sương bao phủ mặt hồ làm cho bờ bên kia cây cối thật mờ ảo. Những ngọn sóng lăn tăn nối đuôi nhau kéo dài rồi lan ra ở nơi nào đó xa kia. Hồi trước Bé xem phim thấy ngày ta bảo: “Nếu thả hồn mình theo những con sóng thì sẽ thấy thanh thản”. Nhưng giờ Bé còn nặng lòng và bề bộn lắm. Ứ, Bé có vô tâm đâu mà quên nhanh thế được. Vô tình ánh mắt Bé bắt gặp lại hàng chữ mà ai đó nghịch ngợm đã sơn từ lúc nào : www.hihihehehaha.com. Bé chạnh lòng… Chính chỗ này mới chỉ mấy tuần trước thôi; Bé và Anh đã ngồi đây. Hôm đó cũng lạnh như hôm nay. Bé và Anh đã quyết định làm lại từ đầu với một hy vọng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn trước. Rồi những kí ức dần hiện lên một cách rõ nét…Bé nhớ gương mặt anh hôm đó, những gì anh nói hôm đó. Tất cả chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua thôi mà sao giờ thấy xa vời, tuột khỏi tầm tay… lác đác có vài đôi thanh niên đi qua… Họ cầm tay nhau cười đùa vui vẻ. Mắt họ ánh lên một niềm hạnh phúc không thể giấu… Bé cũng mỉm cười, thầm chúc họ “Mãi hạnh phúc nhé!”

Mở máy, Bé lại phóng đi như một người mất trí (có thể nói như vậy). Mặc cho trời tối dần và gió ngày một lạnh như cứa vào da thịt. Hai má Bé lạnh rát…Kệ, Bé vẫn phóng đi. Những lúc tức giận hay buồn bực, Bé thích nhất là tốc độ, lên xe và lao vút đi, bỏ lại sau lưng tất cả những lo lắng, mặc kệ cả nguy hiểm. Bé thấy mình hoá ra vẫn còn trẻ con thật.

Ngược con đươờg vừa đi, bé lại muốn đi một vòng hồ Trúc Bạch… Lạc Chính…rồi Trần Tế Xương…Phố vắng. Chỉ mình Bé với chiếc xe. Dường như con phố vắng giờ lại như dài ra thêm…Gió thổi cuốn theo cả lá vàng rơi đầy trên mặt đường…và có lẽ cả Bé nữa. một dãy quán cà phê lần lượt lướt tới rồi khuất lại sau lưng Bé. Đột nhiên…vô thức… Bé tạt vào “Lake view”.

Theo thói quen, Bé lại gọi “Cho em hai Lipton nóng”. Anh chủ quán niềm nở gật đầu rồi sau đó lại thoáng chút ngập ngừng…Bé đi một mình…hai Lipton nóng… là sao??? Lên tới nửa cầu thang, Bé liếc mắt nhìn lại: anh chủ quán vừa pha nước, vừa nhìn ra cửa như đang ngóng tìm một ai đó, một hình bóng thân quen mà đáng ra phải xuất hiện từ nãy…Bé lẳng lặng lên tầng 3…Chẳng có ai…Vài bóng đèn vàng hắt hiu ánh sáng yếu ớt nhưng cũng đủ để bé nhìn rõ mọi vật…Ngồi xuống ghế, mọi thứ vẫn vậy, bình yên, vắng lặng như nó vẫn thế. Chỉ có cuộc sống ngoài kia vẫn đang tiếp tục vòng quay và con người thay đổi lòng mình. Màu vàng tượng trưng cho sự ấm cúng nhưng sao giừo Bé thấy lạnh hơn bao giờ hết? Đợi một lúc lâu mới thấy anh chủ quán mang đồ uống lên. Đặt tách trà Lipton đang toả ra làn khói mỏng trước mặt Bé, anh nói khẽ”Mời chi!”, tách còn lại đặt ở chỗ đối diện, nhưng anh quay lại nhìn bé một cách ái ngại, chắc anh nghĩ Bé không bình thường cho lắm, rồi lằng lặng đi xuống. Bé nở một nụ cười rất nhẹ “ Quán này vẫn phục vụ chậm như hồi trước”. Ngoáy vội vàng tách trà chop vài thìa đường, Bé đưa lên miệng… Nóng… Chát xít…liệu đây có phải hương vị thật của tình yêu? Tình yêu thửơ ban đầu giản dị mà luôn đẹp. Nó làm cho người ta luôn khát khao cuộc sống, đầy nhiệt huyết, ước mơ những điều tưởng như là không thể. Rồi vì lí do nào đó, lại nói những lời cay đắng và làm cho nhau đau khổ. cuộc tình nào cũng bắt đầu bằng nhũng nụ cười và kết thúc bằng những giọt nước mắt( không phải là không có). Nước mắt chảy xuôi nhưng cũng có lúc nước mắt lại chảy ngược…

Quay sang nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn, Bé đang mong chờ gì đây? một hồi chuông tin nhắn hay một bản nhạc Bé đã cài riêng cho Anh? “I never thought dreams came true…but live shown me that they do…I know that I have something new…Everyday I love you”. Nhưng giờ tình yêu anh đã không còn dành cho Bé nữa. “Dế là khi ước mơ, nhưng khó là khi chiến đấu vì ước mơ đó”. Có phải vì Bé đã không đủ mạnh mẽ để giữ lại tình yêu cho riêng mình? … Lặng lẽ chuyển chế độ “silent” rồi từ từ nhâm nhi tách trà không cho thêm đường. Phải rồi, chỗ này đây, mới chỉ một thời gian ngắn trước, Anh và Bé vẫn ngồi bên nhau…

Trời rét, Bé nép vào vòng tay Anh… Ấm áp… Yên bình đến khó tả…Tưởng như lúc đó Bé muốn ôm trọn anh vào vòng tay vào không muốn để tuột mất Anh một giây phút nào cả… “Vào “tù” rồi anh thấy thế nào?… Thực ra đã có lúc em nghĩ nên để anh tự do thì sẽ tốt hơn…” Anh ôm Bé chặt hơn, nói như mắng yêu “Em hâm à?? Đã cố gắng vun đắp được như thế này rồi thì đi sao được, em có thả anh cũng không đi”…Rồi mắt Bé mờ dần, mọi thứ trở nên long lanh huyền ảo. Bé khóc mất rồi… Không hiểu sao Anh biết được. “ Sao lại khóc??? ở bên anh mà lại khóc à???” Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, Anh lau nước mắt cho Bé. Rồi anh hôn lên bàn tay nhỏ của Bé, hôn l
ên mái tóc của Bé…từ từ đặt lên môi Bé nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào như để nói một điều “Đừng khóc nữa em, có anh bên cạnh, sẽ chẳng còn điều gì làm em phải khóc nữa đâu”…Khí đó, với Bé, thời gian tưởng như là vĩnh cửu…

“Lake view” luôn là địa điểm hẹn của Bé và Anh , mỗi khi gặp nhau. một khoảng không gian yên tĩnh chỉ có hai người…Kỉ niệm về Anh và BÉ ở nơi này là những nụ hôn ngọt ngào tưởng như không bao giừo đứt, cùng những tiếng cười vang lên vô lo vô nghĩ. Bên Anh luôn là vậy, Bé vẫn luôn bé nhỏ trong vòng tay Anh. Bàn tay Anh gầy gầy xương xương nhưng lại ấm áp một cách lạ thường ( có thể chỉ với mình Bé thôi)…một cơn gió thổi qua, không mạnh nhưng đủ làm rối mái tóc xõa quá vai Bé. Bé đưa tay vuốt lại tóc một cách hờ hững và cảm thấy như bàn tay Anh đang lùa vào mái tóc mình hôm nào…nhẹ nhàng…đầy yêu thương…

Bỗng ai đó mở bài “I’m with you”. Bài hát của hai đứa đây mà. Vẫn nơi này, vẫn chỗ này mà sao giờ chỉ còn một mình Bé ngồi đây, không phải sống với hiện thực mà đang sống với những kỉ niệm vô thức…Bé lại cầm điện thoại. Messege, rồi Inbox, toàn tin nhắn của Anh. Ngón tay lướt trên bàn phím, Bé đọc lại tất cả…” Anh sẽ mãi bên em… MÌnh cùng cố gắng hướng tới tương lai em nhé…Anh sẽ chờ em…Anh yêu em…Anh nhớ em…” và hàng ngàn những lời yêu thương khác. Rồi Bé đột nhiên dừng lại…” Anh xin lỗi, anh và em có lẽ không thể tiếp tục được nữa, tình cảm của anh đã thay đổi, mặc dù anh rất cố gắng nhưng anh không thể… Anh xin lỗi”… Bé khẽ run lên. Đôi mắt luôn nhìn anh, tươi cười ngày trước giờ lại mọng lên nhưng sao nước mắt không thể rơi xuống. Bé đã không còn khóc được nhưng bên trong Bé, con tim lại đang rỉ máu, với một vết thương đã quá sâu. Chợt nhớ lại đoạn blog mà Bé vô tình đọc được ngày trước “ lúc bé tưởng buồn là khóc, lớn rồi mới biết buồn nhất là lúc không khóc được…Lúc bé tưởng cô đơn ở nơi đâu xa lắm, chỉ thích đến những nơi đông người; lớn rồi mới biết cô đơn ở đây, ngay trong tim… Lúc bé tưởng yêu là tất cả, lớn rồi mới biết sau yêu còn có nước mắt…” Phải, giờ là lúc Bé buồn hơn bao giờ hết. “Anh nói anh sẽ bên em mà sao giờ anh lại chọn con đường riêng cho anh…Anh nói anh sẽ bù đắp cho em sau những sai lầm trước đây của anh, vậy mà sao giờ anh lại khiến cho khoảng trống trong em còn lớn hơn trước, và sẽ không bao giừo có thể lấp đầy được nữa? Vì sao?? Vì sao??…” Những câu hỏi không lời giải đáp cứ hiện lên trong đầu Bé. Thậm chí Bé muốn hét lên thật to lên cho nguôi nhưng Bé lại không thể làm được. Bé từ từ, chậm rãi xoá từng tin nhắn của Anh còn lưu trong máy. Những dòng chữ “…nhớ…thương…yêu…”cứ dần trôi đi, nhẹ bẫng… Rồi Bé lướt những ngón tay của mìnn trên bàn phím, tơớ mục Danh bạ. Là số của Anh: “Honey…Caller Group: V.I.P…xxxx”…Options; dấu nháy dịch dần xuống…Call… Edit…và Delete…nhấn Select, Bé thấy rõ tim mình nhói lên một cái thật đâu và giờ đây chắc nó cũng đang thổn thức…Ngẩng đầu nhìn ra hồ Trúc Bạch… Trời đã tối. Đèn đường đã được bật sáng. Phía bên kia hồ, dòng người đi lại hối hả. Những ánh đèn xe lướt đi như những tia chớp. vừa xuất hiện đã lại ngay lập tức biến mất. Anh cũng vậy. Anh đến với Bé cũng thật nhanh, như một giấc mơ giữa đời thực, mông lung và huyền ảo. 3 năm liệu có phải là quá ngắn???

Đèn trên móc điện thoại nháy liên tục “lại báo sóng linh tinhđây mà”, Bé nghĩ… Không phải! Tin nhắn! Không có tên, là của Anh…” Em à, anh biết em giận anh nhưng anh không thể tiếp tục khi tình cảm đã thay đổi. Cảm ơn vì những gì em đã dành cho anh. Có lẽ anh cần một khoảng lặng cho riêng mình để suy nghĩ cề những gì đã qua. Lúc này, anh chỉ biết chúc em hạnh chúc và thành đạt trên con đường mà em đã chọn. Sống tốt em nhé”. Bé mỉm cười nhẹ, như một làn gió và nói: “Em cũng chúc anh hạnh phúc”

Bài hát đã kết thúc từ lúc nào… Bé vẫn ngồi ở đó…Chợt giật mình…Có bước chân đi lên cầu thang…Từ từ chậm rãi, có vẻ gì đó hờ hững và băn khoăn một điều không thể lí giải…Tiếng chân này…sao nghe lạ mà quen quá? rồi một dáng người gầy gầy hiện ra sau bức tường…Người chủ quán (?)…Đôi mắt Bé lại như nhoè đi…Phải rồi…Người đó…

…Là Anh

2h00’

medium

Nhím viết chuyện này dựa trên cảm xúc hoàn toàn thật. một kết thúc mở dành cho mọi người có thể viết tiếp, tuỳ thuộc vào cách hiểu và cảm nhận riêng của mỗi người. Nhím chân thành cảm ơn những ai đã kiên nhẫn đọc hết câu chuyện cho tới tận dòng này. Có gì sai sót, mọi người cứ góp ý thẳng thắn để Nhím có thể rút kinh nghiệm cho những bài viết sau được tốt hơn. (yên tâm. Không tự ái đâu;) )

12
Mar

Message for you, my darlink !

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

This entry is for you, for you and for you only.

Because there are many things I want to tell you. But I cant, you know.

It seems that impossible to let you know how much do I love you.

I can simply say “I love you”. Even say it 1000 times and more.

But …

Is that all enough ?

No. Of course. I don’t think It’s enough.

And, actually, It’s not enough.

I cant hold you tightly, kiss you with all my soul …

But, again, It’s not enough …

When saying “I love you”, in actual, I’m joking.

It’s not the truth.

I dont only “love you” but also “love you more than everyone in the world”.

When saying “I miss you”, I dont tell you the truth.

I dont only “miss you” but also “crazy for you”.

I cant do anything If I dont beside you.

You may explain that I’m always late.
You may explain that I have too much girls around.

I do know. I’m so sorry. But in my mind, you are my only love.

It is and always is.

It’s the most natural things in the world.

I’m not good at expressing my ideas but let you always know that I-LOVE-YOU-FOREVER.

Music blogs