Archive for the ‘Uncategorized’ Category

29
Mar

[Demo] Nhớ anh một mùa đông

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Special thank to Mizz Chibie for this cool song.

Nhớ anh một mùa đông ( Demo )
Nhạc nước ngoài
Instrumental - Cover by Hồ Hoài Anh
Singer : Madona Band
Photo by Willy
Graphic Concept & Designed by Willy

Download

Lyric :

Tìm trong mùa đông cánh chim, màu hoàng hôn đang tan cuối trời
Một màu xanh nằm yên ở đâu rồi? Sao không tới cho mây chiều sáng hơn?
Tìm anh mùa đông gió lạnh, lòng nhìn quá xa xôi chân trời…
Vừa hôm qua nằm nghe tiếng em ru, anh đã nói yêu em thật nhiều…
Và ngày đó… đã biết anh sẽ xa rời em…
Mà em vẫn… thấy đôi chân như muốn ngã…
Làm sao… để đứng giữa muôn ngàn sương?
Khi gió mơ đi trên con đường dài…
Giờ thành con… đường xưa cũ…

Rồi một mai chợt thấy anh đứng nơi em chuyện mình rất mới
Em sẽ nói với riêng em một lời
Rằng hãy để trái tim kia ngủ yên trong sâu thẳm
Nụ cười thoáng trên môi trôi qua để chôn giấu
Mỗi mùa đông về để em tìm lại chuyện xa xôi…
Dù là chỉ trong tâm tư một mình nhớ anh…
Là em đã thấy con tim ấm hơn… rất nhiều!
Tìm trong mùa đông cánh chim, màu hoàng hôn đang tan cuối trời
Một màu xanh nằm yên ở đâu rồi? Sao không tới cho mây chiều sáng hơn?
Tìm anh mùa đông gió lạnh, lòng nhìn quá xa xôi chân trời…
Vừa hôm qua nằm nghe tiếng em ru, anh đã nói yêu em thật nhiều…
Và ngày đó… đã biết anh sẽ xa rời em…
Mà em vẫn… thấy đôi chân như muốn ngã…
Làm sao… để đứng giữa muôn ngàn sương?
Khi gió mơ đi trên con đường dài…
Giờ thành con… đường xưa cũ…

Rồi một mai chợt thấy anh giữ nơi em chuyện mình rất mới
Em sẽ nói với riêng em một lời
Rằng hãy để trái tim kia ngủ yên trong sâu thẳm
Nụ cười thoáng trên môi trôi qua để chôn giấu
Mỗi mùa đông về để em tìm lại chuyện xa xôi…
Dù là chỉ trong tâm tư một mình nhớ anh…
Là em đã thấy con tim ấm hơn… rất nhiều!….

Mùi hương hoa xưa ngát bay khắp lối em đi len vào thật sâu
Tận nơi cuối cùng em đến, nhớ thêm nhiều hơn hàng cây khắp đường…
Từng bầy chim rủ nhau rất xa xa mãi nơi nào về tới tận đâu?…
Gửi về anh một chút hương đó dù chỉ để anh biết tới…
Rồi một mai chợt thấy anh giữa nơi em chuyện mình rất mới
Em sẽ nói với riêng em một lời
Rằng hãy để trái tim kia ngủ yên trong sâu thẳm
Nụ cười thoáng trên môi trôi qua để chôn giấu…
Mai chợt thấy anh giữa nơi em chuyện mình rất mới
Em sẽ nói với riêng em một lời
Rằng hãy để trái tim kia ngủ yên trong sâu thẳm
Nụ cười mãi trên môi trôi qua để chôn giấu…
Mỗi mùa đông về để em tìm lại chuyện xa xôi…
Dù là chỉ trong tâm tư một mình nhớ anh…
Là em đã thấy con tim ấm hơn.. thật nhiều…
Niềm hạnh phúc trong em mỗi khi nhớ đến… ngày em có anh luôn ở bên…khi…đông lại về…

4
Feb

For… :”)

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

I realize nothing’s broken
No need to worry about everything I’ve done
Live every second like it’s my last once
I loved you once needed protection
You’re still a part of everything I do
You’re on my heart just like a tattoo…
I’ll always have you…
I never know what the future brings. But I know you’re always by my side… and my heart’s by your side…
We’ll make it through!
And I hope you’re the one I share my life with…I hope I love you all my life…
I love you!
Missin’ you so so bad…

( No comment )

27
Jan

… i … love … you …

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

I.

love..

You…

I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You

I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You

I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You I LOVE YOU i love you I lOvE yOu i LoVe YoU I LOve You i loVE yOU I LOve You i loVE yoU I LOVe you i lovE YOU I LovE You i lOVe yOU I Love You i lOVE yOU I love YOU i LOVE you I Love yOU i lOVE You

17
Jan

… it’s time to look at yourself …

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Tôi cứ trải nghiệm qua già nửa đời người rồi cũng nhận thấy một điều: đối với tôi, cái gì cũng quan trọng nhưng cũng chẳng có gì quan trọng lắm

————

Khi tôi bị vùi dập và hãm hại, có những khi tôi gục đầu khóc. Khi ngẩng lên, tôi bắt gặp 2 luồng ánh mắt. Một là những ánh mắt hả hê của những kẻ đã hại tôi, 2 là ánh mắt xót thương nhưng bất lực của những người thương cảm tôi mà không dám đứng lên để bảo vệ. Và tôi thấy, cả 2 ánh mắt ấy đều đáng ghét như nhau

[Phú Quang]

Mia Ngoan (st)

CD Cover

Sorry mọi người nhé, mấy ngày hum nay Nhím busy quá, lại đang stress nữa nên không kịp release CD đúng ngày được.

Hôm nay bé Phúc nhắc mới nhớ.

Trong thời gian chờ đợi, mọi người nghe tạm track 03 nhé, track được thu kĩ nhất cả album đấy.
Nói thế cho oai, cả album thu âm được 2 bài

Bài hát này giành tặng riêng cho Ánh (Mít), đứa em gái mà Nhím rất quý.
Và tặng cho tất cả những ai thick mùa đông

Comment cho Nhím nào.
Thanks

Download

8
Oct

happy birthday to me, MrNhim

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Bây giờ là 00:00 am ngày 09.10.2K7.

Wow sinh nhật lần thứ 18 của Nhím rồi.

Nhanh nhỉ

Đến tuổi đi tù rồi

Entry này viết vội, ko kịp cảm ơn mọi người, cho Nhím xin lỗi nhé.

Ngày mai, Vol.2 : Vampire sẽ chính thức release.

Và cũng giống như Vol.1, mỗi bài hát sẽ là một món quà mà Nhím tặng cho mọi người, những người bạn, những người thân nhất của Nhím.

Tất cả nhứng gì Nhím muốn nói bi h là : “I LOVE YOU ALL

Đêm trung thu..

Chúng ta có bánh kẹo..

có quần áo đẹp..

Xúng xính đi chơi..

Mua cái nọ mua cái kia..

Vì chúng ta may mắn, có bố ,có mẹ, và quan trọng nhất là chúng ta khoẻ mạnh..

Bạn đã bao giờ thử nghĩ đêm trung thu của các em nhỏ nhiễm chất độc màu da cam và bị bỏ rơi như thế nào chưa ???

Đêm Trung Thu vì trẻ em nhiễm chất độc màu da cam và trẻ em bị bỏ rơi Làng Hữu Nghị, Hà nội - Chương trình MỖI CLICK MỘT TẤM LÒNG

Mạng xã hội trực tuyến Yobanbe, CLB Quan hệ cộng đồng trẻ (Young PR) và CLB tháng Năm sẽ phối hợp tổ chức chương trình: MỖI CLICK MỘT TẤM LÒNG. Chương trình trung thu từ thiện được tổ chức cho các em cơ nhỡ được nuôi dưỡng ở chùa Bồ Đề, các em là nạn nhân chất độc màu da cam tại làng Canh, Cầu Giấy, HN vào tối 23/9.

Chỉ cần một cái click chuột đơn giản, bạn sẽ mang những điều bất ngờ tốt lành đến với ngày lễ Trung Thu của các em nhỏ kém may mắn ở làng trẻ em Hữu Nghị.

Các em là ai?

Đừng hỏi các em nhỏ nơi đây về quá khứ vì quá khứ của các em không có nhiều điều để kể ngoài những câu chuyện buồn. Đừng hỏi các em về tương lai vì chính những người đang ngày đêm cận kề chăm sóc cũng không thể biết chắc sau này các em sẽ ra sao. Hãy hỏi các em về hiện tại, ngay khi các em đang sống.

Nếu bạn có dịp ghé thăm làng trẻ em Hữu Nghị, có thể bạn sẽ cảm động khi chứng kiến một em nhỏ đã 15 tuổi mà không biết tự mặc quần áo, cũng có thể bạn sẽ thương cảm khi nhìn những gương mặt trẻ thơ bị số phận ác nghiệt cướp đi nét thiên thần của trẻ con. Nhưng chính các em lại luôn giữ được nụ cười vui vẻ và vô tư, không hề nghĩ rằng mình đang thiệt thòi hơn so với bạn bè bình thường cùng trang lứa.

Chỉ còn ít ngày nữa là đến ngày Tết thiếu nhi, ngày mà tất cả các em nhỏ đều có quyền được vui chơi, được ngắm trăng, được ăn bánh nướng bánh dẻo và sung sướng ngắm nhìn ánh đèn sao, đèn con thỏ, đèn cù… lung linh trong đêm rằm. Song, tất cả những phép màu ấy vẫn sẽ là điều ước xa vời đối với những thiên thần nhỏ ở làng trẻ em Hữu Nghị.

Bạn chính là người mang phép màu đến cho các em

Trung Thu năm nay cũng như bao Trung Thu khác, rất nhiều cánh tay thương yêu từ khắp nơi lại hướng về các em, ai cũng mong có thể góp phần mang đến cho các em nhỏ một cái tết Trung Thu đầm ấm. Tuy nhiên, điểm khác biệt là ở chỗ: mọi tấm lòng ở khắp nơi trên thế giới đều có thể chia sẻ chỉ bằng một cái click chuột đơn giản.

Được sự phối hợp giữa mạng xã hội trực tuyến Yo Bạn Bè, câu lạc bộ Tháng Năm, diễn đàn Young PR và các nhóm: nhóm Kiến Thợ, nhóm Tâm Việt, trường ĐH Công nghiệp, ĐH Mỹ thuật HN, website Dioxin, nhóm Legan, CLB Yo Hà nội, CLB nhiếp ảnh FPT Arena…

… chương trình MỖI CLICK MỘT TẤM LÒNG đã ra đời.

Chương trình “Mỗi Click Một Tấm Lòng” (one click one heart)

Lễ hội Trung thu cho các em nhỏ ở làng trẻ Hữu Nghị

Với mỗi click và đăng ký e mail ủng hộ cho chương trình tại địa chỉ

www.yobanbe.com/yo/1click1heart/

dưới đây, bạn đã góp 500VND vào kinh phí tổ chức đêm hội Trung thu cho các em. Quỹ hỗ trợ tổ chức đêm Hội Trung Thu của YoBạnBè sẽ hỗ trợ để tổ chức một đêm hội Trung thu thật vui, thật có ý nghĩa cho các em. Dự kiến chương trình sẽ được tổ chức vào ngày 23/9/2007.

Tấm e-card lớn nhất

Cũng nhân dịp Trung Thu, YoBạnBè kêu gọi sự tham gia nhiệt tình của cộng đồng online, cùng tạo ra một tấm ecard đặc biệt, thể hiện tấm lòng, tình yêu thương đối với trẻ em khuyết tật, gặp hoàn cảnh khó khăn nói riêng và trẻ em tại Việt Nam nói chung. Tấm ecard này sẽ được tạo bởi avatar của những dân cư mạng tham gia vào chương trình. Chỉ cần post avatar của bạn, là bạn có thể góp mặt vào tấm ecard rất có ý nghĩa này, dự định sẽ bắt đầu vào ngày 20/9/2007.

Còn ngay bây giờ, hãy cùng chúng tôi click để ủng hộ ngày Tết của những thiên thần nhỏ.

HẪY CLICK VÀO ĐÂY VÀ SẺ CHIA MỘT TẤM LÒNG CỦA BẠN CHO CÁC EM NHỎ NHÉ:

www.yobanbe.com/yo/1click1heart/

Chúng tôi trông đợi ở các bạn những bàn tay giúp đỡ , những tấm lòng nhân ái và những trái tim rộng mở .

Hãy cùng nhau tạo nên 1 đêm trung thu thật ý nghĩa và ấm áp cho các em nhỏ, và cho chính mình nhé !!!

Các bạn có thể ủng hộ chúng tôi bằng cách copy & paste entry này lên blog của mình được ko?

14
Aug

Rừng Na-Uy : Đọc. và. Cảm nhận

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Đọc Rừng Na-uy, tôi thấm thía được một chân lí giản đơn, rằng “sự chết không là đối nghịch của sự sống, mà là một phần của sự sống”. Sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.

Đây là lần thứ 3 Nhím đọc truyện này. Đúng như những gì tác giả Trịnh Lữ đã nói. Mỗi lần đọc, bạn sẽ cảm nhận được một nét khác, một giá trị khác của truyện. Truyện có nhiều lớp nghĩa, cũng giống như xiêm y mỹ nhân. Càng mở, càng hấp dẫn. Càng đọc càng lôi cuốn và thấm thía.

*
* *

Tên nguyên gốc của tác phẩm, Noruwei no mori, là cách dịch tiêu chuẩn trong tiếng Nhật cho tựa bài hát Norwegian Wood được John Lennon viết khi còn trong nhóm The Beatles (và cũng thường được nhắc đến trong cốt truyện); đây là cách dịch sai, vì mori là wood với nghĩa “rừng”, không phải là “gỗ” vốn được đề cập trong bài hát.

Tóm tắt nội dung:
Bất chợt lắng nghe bài hát mà nàng vẫn ưa thích nhất của Beatles, Toru Watanabe hồi tưởng lại mối tình đầu của mình với Naoko, người yêu của người bạn thân nhất là Kizuki. Ký ức ngay lập tức mang anh trở về những ngày sinh viên của 20 năm trước, ở Tokyo, những ngày chi vi trong một thế giới của tình bạn khó khăn, của tình dục buông th, của đam mê và mất mát, trở về cái thời mà một cô gái mạnh mẽ tên là Midori đã bước vào cuộc đời anh, khiến anh phi chọn lựa, hoặc tưng lai, hoặc quá khứ…

Cùng thoát thai từ nỗi buồn thưng trong sáng về tồn tại, Rừng Na-uy, bài hát năm nào của Beatles, được lấy làm tên gọi cho cuốn tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào sexy u sầu của Haruki Murakami. Bước vào Rừng Na-uy, để khám phá ra nỗi buồn Nhật Bn thời hiện đại. Trong nỗi ưu tư và cô đn như một định mệnh sẵn có ni những người mới lớn, trong sự tuyệt vọng của những tâm hồn trong trắng sẵn sàng hy sinh thân mình để khỏi tho hiệp với cuộc sống thế gian. Và tình yêu là ni trú ngụ duy nhất. Tình yêu và sự gii phóng của xác thân bao bọc lấy nó, làm cho người đàn ông và người đàn bà có thể yêu nhau với tất c những gì có thể trước cuộc đời ngắn ngủi và quý giá. Với ý nghĩa đó, mối tình tay ba Naoko-Toru-Midori đã lay động hàng chục triệu độc gi trên toàn thế giới trong một tác phẩm được coi là tuyệt bút của Murakami.

*
* *

Mối tình sâu sắc nhất của bạn có gắn liền với một bài hát nào không? Một cảnh trí nào không? Như một căn phòng trong đêm mưa mùa hạ? Một chiều thu ngoài bìa rừng hoang vắng? Rừng Na-uy là tên một bài hát của nhóm nhạc Beatles nổi tiếng. Lời cả có những câu “Tôi từng có một cô gái, mà có lẽ đúng hơn là cô ấy đã từng có tôi… Cô dẫn tôi vào phòng và bảo tôi ngồi đâu cũng được, nhưng tôi thấy chẳng có chiếc ghế nào… Khi tỉnh dậy tôi chỉ có một mình, con chim ấy đã bay đi rồi…” Giai điệu và cấu trúc bài hát rất giản dị. Những sự kiện làm biến đổi cả cuộc đời ta thường gắn liền với những cái ngẫu nhiên giản dị. Ký ức khi đã trưởng thành thường cũng chỉ xúc động vì những điều giản dị. Và Rừng Na-uy là một câu chuyện tình yêu giản dị.

Giản dị như sự thật.
Như bốn mùa.
Như Sống Chết.

Như đại thi hào Ấn Độ Rabindranath Tagore đã viết về con tim biết yêu: “Cái giàu cái nghèo của nó là vô biên, niềm vui nỗi buồn của nó là trường cửu.” Cái giản dị của Rừng Na-uy là cái giản dị chỉ có được khi người viết đã vượt lên hết những làm dáng có bản chất kĩ thuật vốn rất khó tránh trong sáng tác để chỉ bồi hồi kể lại những gì đang tuôn trào từ sâu thẳm cõi lòng mình.

Rừng Na-uy không lãng mạn. Nó không lí tưởng hoá và do vậy không bị lừa mị bởi chính những lí tưởng ấy của mình. Nó dũng mãnh như mũi tên vừa bay ra khỏi cánh cung. Thẳng từ cõi lòng bộc trực và chân xác của kiếp người. Đọc lời thoại trong Rừng Na-uy, tôi chỉ mong mình cũng nói được như thế với người mình yêu mến. Bị lôi cuốn theo những ý nghĩ và xúc cảm trong Rừng Na-uy, tôi cũng chỉ mong mình dám nghĩ được thành lời những gì vẫn cuộn tròn trong lòng mình như vậy. Đọc Rừng Na-uy, tôi chợt nhớ ra rằng hình như mình đã chỉ quen lừa mị bản thân, lừa mị người khác, để bôi trơn mọi mối quan hệ xã hội vốn chỉ xoay quanh và bị chi phối bởi tiền bạc, quyền lợi, danh vọng… Hình như tôi đã quên mất, hoặc đã luôn có ý thức đè nén tất cả những gì gọi là tự nhiên và cao cả của chính mình, hình như tất cả những “người bạn”, “người yêu” kia chẳng phải vậy chút nào, vì đã có bao giờ tôi dám nói thẳng lòng mình với họ và biết chắc rằng họ cũng đã nói thẳng lòng họ với mình. Hình như tôi cũng đã chẳng phải là mình, vì đã khi nào tôi thực sự dám nhìn nhận những khiếm khuyết méo mó của mình, có ý thức công nhận chúng và biết vui với chúng, cũng như công nhận và vui với những khiếm khuyết của mọi người.
Con chim sắp chết, tiếng hót bi thương; con người hấp hối, lời nói chân thành. Tại sao vậy? Chỉ có sự chết mới cứu vãn được loài người khỏi nghiệp chướng dối trá hay chăng? Đọc Rừng Na-uy, tôi thấm thía được một chân lí giản đơn, rằng “sự chết không là đối nghịch của sự sống, mà là một phần của sự sống”. Sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.

Và tôi hiểu được tại sao chỉ những nhân vật trung thực trong trắng và dũng cảm trong Rừng Na-uy mới tự kết liễu cuộc đời mình. Họ còn quá trẻ và không đủ kiên nhẫn để hy vọng cuộc đời này sẽ nuôi dưỡng được một cái chết tự nhiên xứng đáng. Và tôi cũng hiểu tại sao nhiều nhà văn lớn của Nhật Bản như Osamu Dazai và Yasunari Kawabata cũng đã chọn cái chết để khỏi phải chứng kiến cái đẹp và cái cao cả đang bị thời cuộc làm nhục.

Cuộc khủng hoảng của thế hệ trẻ Nhật Bản cuối thập kỷ 1960 trong Rừng Na-uy không phải chỉ là sự đớn đau của linh hồn và thân xác đang phải vượt ngưỡng ngây thơ, mà còn là sự thất vọng lớn lao trước những biến đổi ngu xuẩn của thờỉ cuộc: phép lạ kinh tế của một đế quốc quân chủ thất trận đang khiến cho lòng tin mù quáng vào Thiên Hoàng bị thay thế bởi tín ngưỡng có tính toán vào sức mạnh của đồng tiền và những ước lệ xã hội kèm theo.

Tôi đọc Rừng Na-uy và nhớ đến Hemingway, Paul Bowls, Kerouac… đến những thế hệ
trí thức trẻ tuổi Âu Mỹ sau hai cuộc thế chiến vẫn được gọi là The lost generations - những thế hệ bị tha hoá với chính sự thắng thế và hưng thịnh vật chất của phương Tây, không tìm thấy chỗ đứng của mình trong chốn phồn thực hãnh tiến ấy. Tôi nhớ đến Kundera và cái nhẹ bỗng không thể chịu đựng nổi của kiếp người trong vòng xoáy của những cuộc đổi thay bạo lực. Và tôi cũng nhớ đến câu nói của Alexei Tolstoi: “Những cuộc chiến tranh rồi sẽ chấm dứt, những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét, và sẽ chỉ còn lại mãi mãi tấm lòng dịu dàng và êm ái của em.”

Trong Rừng Na-uy, thân xác là nơi trú ngụ và phương tiện biểu cảm tự nhiên nhất của tình yêu. Không những hoàn toàn không phải là một “dâm thư”, mà ngược lại, Rừng Na-uy là cuốn tiểu thuyết bắt người đọc phải nhận thức được sự ngu xuẩn của mọi thứ dâm tính trong thị trường văn chương, phim ảnh, và trong chính ý nghĩ của con người. Rừng Na-uy chinh phục được độc giả toàn thế giới vì nó đã giúp giới trẻ (và cả những người không còn trẻ nữa) nhận ra cái cao cả theo nghĩa triết học và tự nhiên của tình yêu. Cái cao cả không còn núp bóng lí tưởng và lãng mạn, mà công khai trực tiếp trong tấm lòng trung thực dũng mãnh của tuổi trẻ.

Đọc Rừng Na-uy rồi, tôi chắc bạn sẽ nghĩ nhiều về bản thân mình. Về người mình yêu. Về bạn bè. Về bố mẹ anh chị em trong nhà. Bạn sẽ nghĩ, và sẽ nhớ đến lời những nhân vật trong Rừng Na-uy, và thực sự cảm thấy sung sướng vì máu nóng đang chảy trong huyết quản bạn, vì bạn đang sống, vì tình yêu là có thực. Và bạn sẽ muốn chạy đến với người mình yêu mến nhất để nói rằng bạn hỡi, chúng ta hãy trung thực với nhau, cùng làm quen và chấp nhận những bất toàn của nhau, vì chỉ có vậy chúng ta mới có thể tìm thấy bình yên và hạnh phúc.

Nhân vật chính trong Rừng Na-uy tên là Toru Wantanabe.

Tôi đã thấy cái tên Toru và Watanabe này ở vài tác phẩm khác của Murakami. Tự nhiên tôi giật mình: Murakami tuổi Kỷ Sửu, mà trong tử vi Tây Phương thì tuổi Sửu là Taurus - vị thần bò dũng mãnh đầy nhục cảm trong thần thoại Hy Lạp mà tôi vẫn bắt gặp trong tranh vẽ của Picasso. Toru phải chăng là một biến âm dí dỏm của Taurus theo lối Murakami? (Rừng Na-uy dí dỏm lắm, bạn cứ đọc mà xem).

Và Watanabe phải chăng là âm thanh vọng lại từ mấy từ tiếng Anh: “Want to be” - muốn được tồn tại, muốn sống, muốn thành được như thế? Có lẽ sự chân thực và tình yêu dũng mãnh của nhân vật Toru Watanabe đối với cả bản ngã và tha nhân trong Rừng Na-uy cũng chính là mơ ước của tác giả. Thế mới thật là tiểu thuyết! Đọc Rừng Na-uy rồi, tự nhiên ta thấy mình tự nhủ rằng nào, hãy mạnh mẽ lên như thần bò huyền thoại, và hãy biết “want to be”. Ấy là một vài xúc cảm riêng tư của tôi khi đọc và dịch Rừng Na-uy.

Còn bạn, cuộc đời của bạn là cả một cõi riêng tư khác biệt, và bạn sẽ còn tìm được nhiều cái hay cái lạ nữa khi đọc Rừng Na-uy. Từng nghĩa trong tiểu thuyết cũng như xiêm y mỹ nhân, lớp lang của nó hấp dẫn đến đâu là tuỳ ở lòng người lần mở, và khi ta tưởng đã đến nơi thì hoá ra mới chỉ là bắt đầu. Cái duyên của Murakami là ông động được đến tơ lòng sâu kín của tất cả mọi người. Mong rằng những ân hưởng văn chương và cuộc đời mà tôi đã nhận được từ ông vẫn nguyên vẹn trong từng con chữ Việt mà tôi đã lựa chọn để kể lại Rừng Na-uy cho bạn nghe với tấm lòng bồi hồi trân trọng của mình.

Trịnh Lữ

27
Jul

You were my everything.

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

http://streamer.soundclick.com/jarry_DL/16/02/freemp3/popcorn69+youweremyever…

Song I liked that i recommended.

[Talking] This goes out to someone that was
Once the most important person in my life
I didn’t realize it at the time
I can’t forgive myself for the way I treated you so
I don’t really expect you to either
It’s just… I don’t even know
Just listen…

You’re the one that I want, the one that I need
The one that I gotta have just to succeed
When I first saw you, I knew it was real
I’m sorry about the pain I made you feel

That wasn’t me; let me show you the way
I looked for the sun, but it’s raining today
I remember when I first looked into your eyes
It was like God was there, heaven in the skies

I wore a disguise ’cause I didn’t want to get hurt
But I didn’t know I made everything worse
You told me we were crazy in love
But you didn’t care when push came to shove

If you loved me as much as you said you did
Then you wouldn’t have hurt me like I ain’t shit
Now you pushed me away like you never even knew me
I loved you with my heart, really and truly

I guess you forgot about the times that we shared
When I would run my fingers through your hair
Late nights, just holding you in my arms
I don’t know how I could do you so wrong

I really wanna show you I really need to hold you
I really wanna know you like no one could else know you
You’re number one, always in my heart
And now I can’t believe that our love is torn apart

Chorus
I need you and
I miss you and
I want you and

I love you ‘cause
I wanna hold you,
I wanna kiss you
You were my everything
And I really miss you [2x]

I knew you gonna sit and play this with your new man
And then sit and laugh as you’re holding his hand
The thought of that just shatters my heart
It breaks in my soul and it tears me apart

At times we was off I was scared to show you
Now I wanna hold you until I can’t hold you
Without you, everything seems strange
Your name is forever planted in my brain

Damn it, I’m insane,
Take away the pain
Take away the hurt
Baby, we can make it work

What about when you
Looked into my eyes
Told me you loved me
As you would hugged me

I guess everything you said was a lie
I think about it, it brings tears to my eyes
Now I’m not even a thought in your mind
I can see clearly, my love is not blind

Chorus
I need you and
I miss you and
I want you and
I love you ‘cause
I wanna hold you,
I wanna kiss you
You were my everything
And I really miss you [2x]

[Talking] I just wish everything could have turned out differently
I had a special feeling about you
I thought maybe you did too
You would understand, but…
No matter what, you’ll always be in my heart
You’ll always be my baby

Our first day, it seemed so magical
I remember all the time that I had with you
Remember when you first came to my house?
You looked like an angel wearing that blouse

We hit it off, I knew it was real
But now I can’t take all the pain that I feel
Reach in your heart, I know I’m still there
I don’t wanna hear that you no longer care

Remember the times? Remember when we kissed?
I didn’t think you would ever do me like this
I didn’t think you’d wanna see me depressed
I thought you’d be there for me, this I confess

You said you were my best friend, was that a lie?
Now I’m nothing to you, you’re with another guy
I tried, I tried, I tried, and I’m trying
Now on the inside it feels like I’m dying

Chorus
I need you and
I miss you and
I want you and
I love you ‘cause
I wanna hold you,
I wanna kiss you
You were my everything
And I really miss you [2x]

[Talking] And I do miss you
I just thought we were meant to be
I guess now, we’ll never know
The only thing I want is for you to be happy
Whether it be with me, or without me
I just want you to be happy

15
Jul

Nụ hôn ngược chiều thời gian

   Posted by: Nhím   in Uncategorized

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

Lê biết Julien khi anh hãy còn thanh niên mơ mộng tìm đến Việt Nam chỉ vì thất tình. Julien kể anh thầm yêu một cô gái gốc Việt tên “Làn Nước Mùa Thu” mà Lê đoán là Thu Thủy.

Sau khi nhận được tin cô đính hôn, Julien một mình lên đường đến Việt Nam với con tim tan nát.
Năm đó anh mới hai mươi ba tuổi, còn Lê là sinh viên năm nhất trường dược. Trong một lần đi nhà sách, Lê bắt gặp một anh chàng gầy nhom, mặc áo thun sẫm màu giản dị, đang lật những trang sách tiếng Pháp đọc say sưa.

- Chào anh! Anh là người Pháp phải không? - Không rào trước đón sau, Lê hỏi thẳng - Tôi đang học Pháp văn! Tôi muốn thực tập với anh.

- Xin chào! - anh chàng gầy nhom không nhiệt tình lắm - Tôi không thích phải nói tiếng Pháp. Tôi muốn thực tập tiếng Việt với cô.

- Cũng được, thì chúng ta cùng dạy cho nhau - Lê háo hức - Anh còn ở Sài Gòn lâu không?

- Cũng còn tùy cô có sức thu hút không! - Vẫn trả lời bằng một giọng thờ ơ, chàng người Pháp khiêu khích công khai.

Lê ngỡ ngàng nhìn người nước ngoài. Thấy bị xúc phạm, cô quay ngoắt người bỏ đi. Ra đến ngoài cửa, Lê được níu lại: “Tôi đùa thôi mà! Tôi còn ở Sài Gòn lâu lắm, chừng nào hết tiền mới về lại Pháp! Tôi tên Julien. Còn cô?”.

Chiều hôm đó, ông nội ngơ ngác thấy Lê dẫn về một “thằng Tây con”, hỏi ông có thể cho anh ta ở chung trong nhà không. Nhìn cặp mắt háo hức của Lê và lý do chính đáng muốn học giỏi Pháp văn, ông vui lòng chấp nhận nhưng thực tế hơn: “Cậu phải trả cho chúng tôi tiền ăn và tiền giặt giũ!”. Cái giá đưa ra quá “bèo” cho một căn phòng sạch sẽ. Julien hẳn đã “mở cờ trong bụng” nhưng anh còn làm bộ đi đi lại lại trong căn nhà ngăn nắp, vẻ suy nghĩ. Ông già bỏ ra ngoài sân tưới cây, để mặc cô cháu gái đang hồi hộp chờ một tiếng “đồng ý” của thằng Tây mới nhặt về. Cuối cùng, Julien nhìn hóng ra con hẻm cụt, chép miệng: “Nhà cô thích thật, ngay trung tâm mà có được một nơi yên tĩnh như vậy. Tiện cho tôi làm việc”. Gần gũi bên nhau được vài tháng, Lê chịu dạy tiếng Việt cho Julien và không ngừng thắc mắc sao anh thích Việt Nam đến mức “ăn dầm nằm dề” không mục đích cụ thể.

- Vì kiếp trước tôi người Việt - Julien cho “đáp án” - Tôi muốn dành thời giờ ở Việt Nam để làm việc…

- Việc gì? - Lê ngơ ngác - Tôi có thấy anh làm gì đâu?

- Em đi theo “ám” tôi từ sáng đến tối - Julien ấm ức - Còn thời giờ yên tĩnh đâu nữa mà làm việc?

- Nhưng mà việc gì - Lê giậm chân mất kiên nhẫn - Việc gì mới được chứ?

- Viết văn! - Julien thốt ra thú nhận.

Lê há hốc nhìn Julien. Anh bật cười, cúi đầu mắc cỡ, tự biết mình không có dáng vẻ của một nhà văn. Sau một hồi chọc ghẹo chàng “văn sĩ” đến mức anh nổi điên rượt cô chạy khắp nhà, Lê xin hứa sẽ tạo điều kiện tối đa cho anh sáng tác. “Nhưng anh phải cho tôi làm nguyên mẫu của nhân vật nữ chính!”. Julien làm bộ mếu máo: “Vậy ai còn thèm đọc truyện của tôi? Nhân vật nữ là một con ếch cái tối ngày kêu ồm ộp, tra tấn người ta điếc cả tai. Với một con ếch xấu xí có vòng mông mập ú như thế thì chỉ tên “trái lê” mới hợp. Làm sao đặt là “làn nước mùa thu” được?”. Lê phát khóc nhưng ráng trả miếng: “Như thế mới xứng với nhân vật nam là một con thằn lằn ốm tong teo!”. Sáu tháng trời bên nhau trong căn nhà vắng người nhưng ầm ĩ vì những cuộc đấu khẩu không phân thắng bại, khi Julien bị phụ huynh triệu về Pháp, anh kịp thổ lộ mình yêu Lê mất rồi. Cô đã cười gập người trước lời tỏ tình của anh chàng nhà văn chưa có một tác phẩm nào được in và cuối tháng hay nợ tiền cơm với ông nội. Khi đó, Lê hãy còn quá trẻ và Julien cũng thế.

***

Lê đi theo Julien, bước trên lối mòn xanh rợp bóng cây, càng lúc càng lên đồi cao. Thời gian quả diệu kỳ, gặp lại Julien ở Pháp sau mười năm xa cách, Lê nhận ra anh đã thay đổi hoàn toàn. Thời gian đầu lúc Julien tạm biệt ông cháu cô và ngôi nhà trống vắng ở Sài Gòn, họ hay viết cho nhau. Julien than nhớ Việt Nam quá, còn Lê rên vắng anh ngồi nhà càng thêm rộng. Nhưng rồi ai cũng phải thích nghi, những lá thư thưa dần, thảng hoặc họ mới liên lạc nhau vào những dịp đặc biệt như Giáng sinh hay lễ tết. Một tấm thiệp, vài dòng tin ngắn ngủi. Julien đã nhiều lần định trở sang Việt Nam tìm việc làm. Nhưng rồi Julien có bạn gái và cô ta không muốn sang một nước xa xôi. Năm ngoái, khi Lê báo tin ông nội đã không còn, Julien gọi về chia buồn và cho hay giờ đã trở thành phi công của một hãng hàng không nổi tiếng, anh thường đảm trách những chuyến bay giữa các nước châu Âu. Julien thú nhận vẫn không ngừng nhớ đến Việt Nam và hy vọng một ngày nào đó được bay đoạn đường dài từ Paris sang tận Sài Gòn.

Từ lúc Julien đưa Lê về nhà, anh cũng ít trao đổi với cô và xem cô như một người bạn của cả gia đình chứ không phải của riêng mình. Lê biết Julien từ mấy năm nay đã thuê một căn hộ ở cùng bạn gái tại Lyon nhộn nhịp. Anh không tiện mời cô đến nhà riêng nên dẫn về nhà cha mẹ. Anh xin nghỉ phép để có thời giờ dành cho Lê nhưng thật ra chiều nào cũng chạy xe về Lyon thăm bạn gái. Thật kỳ lạ, Lê không giận vì bị bỏ quên mà ngược lại thấy cái vẻ quan tâm đến bạn gái của Julien thật đáng yêu. Hẳn được làm bạn gái anh rất dễ chịu. Và Lê cũng bất ngờ nhận ra Julien rất tình cảm với cha mẹ và anh trai, khác với bọn thanh niên Tây ích kỷ bên này.

- Giờ em sống một mình trong căn nhà rộng sao? – Julien cất tiếng - Anh vẫn thường mong ước trở lại căn phòng trông ra vườn cây kiểng của ông nội. Ở đó anh đã viết những truyện ngắn đầu tiên…

- Anh bỏ mộng thành văn sĩ rồi sao? – Lê quay sang nhìn Julien chăm chú – Nhưng em thích anh như thế này hơn, phi công, oai thật!

Julien bật cười, anh chịu đựng ánh mắt lộ liễu của Lê xộc vào từng ngóc ngách trên cơ thể mình. Mười năm trước, Lê chẳng thể nào hình dung nổi anh chàng gầy còm chở sau yên xe đạp chiếc vali nhỏ chứa đầy sách giờ đã thay đổi kinh khủng đến như vậy. Julien trông thật tự tin với ánh mắt cương nghị, bộ ngực nở
nang căng phồng sau làn áo sơ-mi và đôi cánh tay rắn rỏi. Lê chăm chú ngắm mái tóc mềm nâu sẫm, vầng trán thông minh, đôi mắt màu hạt dẻ rất sáng, cái miệng nhỏ hơi nghiêm và chiếc cằm bạnh ra chững chạc. Julien của mười năm sau trông phong độ đến mức Lê cảm nhận rõ rệt sức hấp dẫn từ vẻ bề ngoài đàn ông của anh đang làm mình chao đảo.

- Sao anh không trở về? - Lê thì thầm - Ông nội và em đã nhắc nhiều đến anh. Giá như dạo vừa tốt nghiệp anh về Sài Gòn tìm việc gì đó…

- Nhưng em sẽ không cho vào nhà nếu dẫn theo bạn gái - Julien lắc đầu cười - Trong suốt mười năm qua, không cô bồ nào chia sẻ với anh tình yêu đối với Việt Nam cả. Lý ra anh nên có bạn gái người Việt Nam…

- Em không sống một mình nổi sau khi ông nội mất - Lê thở dài - Em ngăn nhà ra làm đôi và cho người nước ngoài thuê. Khu đó giờ sang trọng lắm…

- Hẳn khi xưa em chê anh vất vưởng không có tương lai, hằng tháng trông chờ gia đình gởi tiền qua và gầy còm xơ xác lắm? - Julien cố cười lớn nhưng giọng anh có vẻ chua chát - Anh đã yêu em biết bao nhiêu…

- Vậy hả? - Lê cười, cô chưa bao giờ tin Julien yêu mình thật sự - Ngày đó em chưa biết tình yêu là gì. Em nghĩ anh lãng mạn nên dễ yêu vậy thôi…

Julien cười vu vơ. Lê của ngày nay biết nói chuyện nhỏ nhẹ, chững chạc và duyên dáng hơn hẳn cô gái đanh đá mà Julien từng biết. Hai mươi tám tuổi, sở hữu một căn nhà trong khu vực gần trung tâm thành phố, đảm nhận vị trí cao trong một công ty nước ngoài. Julien chắc Lê có rất nhiều những ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng cô nhìn anh tư lự: “Làm sao tìm được người yêu mình không phải qua những giá trị vật chất?”.

Julien đứng lên kéo tay Lê, bảo mình nên tiếp tục lên đỉnh đồi có tượng Thánh Mẫu. Hai người song hành bên nhau, Lê để tay mình trong tay Julien. Càng lên cao đường càng khó đi nên anh phải giúp cô giữ thăng bằng. Cuối cùng hai người cũng lên được đến nơi. Julien chậm rãi hái những bông hoa dại mùa hè rồi lấy dây cỏ buộc lại thành một bó rực rỡ trao cho Lê. Từ đỉnh đồi họ nhìn xuống thành phố Saint Étienne nhỏ bé cùng những triền hoa nhấp nhô trong gió.

- Em hẳn thích loại đàn ông trụ cột gia đình? - Julien đột ngột dò hỏi - Như ba anh vậy đó? Kỹ sư, làm việc cả đời trong một nhà máy, về hưu chỉ thích làm bạn với cỏ cây. Yêu vợ, thương con, hiền lành và đáng tin cậy?

- Hồi bé em đã thích vậy - Lê thành thực - Nhưng sống không có người thân đã lâu, em trở nên quá mạnh mẽ. Em chỉ cần một người đàn ông dễ thương, biết làm cho em cười, một người tình hấp dẫn về mặt hình thức!

- Hình như em đang tả Charles, anh trai anh phải không? - Julien cười to trêu - Charles là kiến trúc sư, lãng mạn và nghệ sĩ…

- Không phải Charles - Lê chậm rãi lắc đầu - Em muốn nói người đó là… anh!

Julien có vẻ bất ngờ, hai người đang ngồi rất sát và môi họ đang gần kề bên nhau. Lê để mình bị Julien hút lấy làn môi hé mở chờ đợi. Cô hôn anh bằng tất cả đam mê của một phụ nữ trẻ trước người đàn ông quyến rũ. Nhưng Julien đang hôn Lê một cách dịu dàng như khi cô hãy còn mười tám tuổi và anh là một “văn sĩ” mộng mơ. Julien như muốn tìm về quá khứ khi họ còn quá hồn nhiên trong căn nhà rộng lớn ở Sài Gòn. Cái thời anh chẳng có chút hấp dẫn về mặt hình thức cũng không có gì bảo đảm cho cuộc sống tương lai. Thời Lê tuy đanh đá, nhưng trong sáng và ngây thơ vô cùng.

***

Cả nhà Julien đưa Lê ra ga đi Paris để hôm sau cô về lại Việt Nam. Cha anh cầm tay lái, mẹ anh ngồi kế bên, con mèo Titi trên đùi. Charles và Lê dính chặt vào nhau khi xe qua những khúc quanh chóng mặt từ ngôi làng Saint Joseph trườn dần xuống núi. Tối hôm qua Julien về Lyon với lý do bạn gái đang bệnh, hứa sáng nay sẽ đến thẳng nhà ga Saint Étienne tiễn Lê. Cô nghĩ đó chỉ là lời hứa lịch sự, anh đang muốn tránh mặt sau nụ hôn đột ngột trên đồi. Quả như Lê dự đoán, đến giờ tàu chạy Julien vẫn không xuất hiện mặc cho cha mẹ anh đang cố gắng gọi điện thoại di động một cách vô vọng. Charles giúp Lê đem chiếc vali nhỏ lên tàu. Anh thì thầm: “Khi nào anh sang Việt Nam thăm em, nhớ cho anh ở trong phòng cũ ngày trước của Julien nhé?”. Lê lắc đầu, cô ghé vào tai anh đáp: “Không, em sẽ cho anh vào phòng… của em!” rồi đẩy anh xuống trong tiếng cười nghịch ngợm. Tàu đã chuyển bánh, Lê nhìn qua cửa sổ thấy Charles mỉm cười gởi cho cô một nụ hôn gió. Lê ngồi xuống chỗ của mình, tiếc không được gặp lại Julien để nói cô vẫn để dành căn phòng đó, chỉ cho anh mà thôi.

Lê trở lại Paris, cô không trách Julien chẳng ra ga tiễn nhưng nhớ anh da diết. Hôm sau cô ra phi trường Charles De Gaules, chuẩn bị về Việt Nam, về với công việc bận rộn, về với phần nhà được ngăn đôi mà vẫn còn quá rộng cho một người cô đơn. Trước lúc vào phòng cách ly, đột ngột Lê thấy Julien đang nháo nhác đi tìm ai đó. “Anh tìm em phải không? - Lê đến bên anh hỏi - Anh từ Lyon lái xe lên tận Paris để tiễn em về Việt Nam sao?”. Julien ôm lấy Lê mừng rỡ. Anh không nói gì, hai người đứng bên nhau, tay trong tay mãi đến lúc Lê là hành khách cuối cùng phải lên máy bay. Cô hôn lên má tạm biệt Julien, nói sẽ rất mừng nếu một ngày nào đó anh lái máy bay đến Sài Gòn. “Và… nếu anh đến cùng bạn gái của mình - Lê thì thầm - Em cũng sẽ cho anh vào nhà!”. Julien nhìn sâu vào mắt cô, mỉm cười: “Cảm ơn em!”. Khi Lê bước vào bên trong, anh đột ngột nói với theo: “Hồi đó ở Sài Gòn, anh thật sự đã yêu em!”. Lê gật đầu mỉm cười: “Và lúc ở trên đồi Thánh Mẫu, em cũng…” rồi vội vã quay lưng đi.

Lúc máy bay cất cánh lao vào bầu trời xanh, Lê ước gì mình có thể thổ lộ trọn vẹn hơn. Nhưng cô biết, điều đó chẳng có ý nghĩa gì, cô và Julien đã không yêu nhau vào cùng một thời điểm. Mười năm nữa, nụ hôn của một phi công thật nam tính, trên ngọn đồi lộng gió đầy hoa và nắng có còn làm cô nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại? Giá người ta có thể đi ngược chiều thời gian…

TH8X theo Dương Thụy